cu de tinh yeu roi tu do

Chương 3: Thuyết tương đối hẹp (1) Chương trước Chương tiếp. Người đàn ông với thân hình vạm vỡ và đôi mắt híp là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh. Nhìn chùm chìa khóa Đồng Duyệt cầm trên tay, anh ta thoáng chau mày, với duy nhất một chiếc khăn bông quấn trên [ Úê- ‰‹ ëç­fÙ­ !”M6tœôor. % ‚ ù) ï]® ÊÊ šC=ˆØÜhF|ßÜ-Š -• l Bío ityðF ¢68Ž]Mè1Q È¾š•‚ â¬Uj¨ `ü ržx :ÛùX€µâÙfÿ ·‘ð8(ÔŽTšwøF KÍÙÜÔSøŒŽö±«ÕÄÀ®©u 0%ÛDKŒ¼>Ä9I ½«™%‡¤¸B­q RÉò~+A&TÁLßTõù®ž±V1ƒo9uö€-„ dp­5§jH ´¦ ´ô bn Mo‹zá Provided to YouTube by Record UnionQuen Di Tinh Yeu Cu · Tran Thai HoaQuên Đi Tình Yêu Cũ℗ Neo Musique ProductionReleased on: 2013-11-17Composer: Trinh Nam S Vật Rơi Tự Do. Đề Cử. Đọc Truyện (7) 6.28 /10 trên tổng số 243 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Một Hữu Giác. Đọc truyện Cứ Để Tình Yêu Rơi Tự Do miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng. em 20 tuổi, 5 tháng này tinh dịch em tự nhiên vón cục (để ngoài 30 phút thì cục đó tan ra ) Giấy phép số 3276GP_TTĐT do Sở TTTT HN Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Tác giả Lâm Địch Nhi Thể loại Ngôn Tình, Nguồn Trạng thái Đang ra Dịch Green LandThể loại Hiện đại, HESố chương 117Anh và cô gặp nhau được mấy lần trước khi nhiên cô lại nghe mọi người đồn thổi rằng anh có chuyện "mập mờ” với cấp trên, là cậu con trai hiếu thảo, răm rắp nghe lời mẹ, yêu thầm một cô gái tới bốn năm bè bảo cô đừ ... Đồng Duyệt là một cô gái xinh đẹp, khuôn mặt của cô luôn khiến cánh đàn ông bị thu hút, thế nhưng hai mươi tám năm trời cô vẫn chẳng thể nào tìm thấy người mà cô cần, người cho cô cảm giác mình yêu và được yêu. Hai tám tuổi, đó đã là gần đến ngưỡng cửa của người con gái lỡ thì, để đến sau ba mươi tuổi thì liệu rằng có mấy ai chịu ở bên một bà cô già như thế đây. Cô cũng tự biết rằng, mình kén cá chọn canh, thế nhưng đã gặp bao nhiêu người đàn ông, xem mắt bao lần, vậy mà vẫn chẳng thể nào rung động được. Cô không coi trong trinh tiết, chỉ là muốn dành nó cho người mình có cảm tình, chứ chẳng hơi đâu để lần đầu của mình trở thành vô nghĩa. Họ gặp nhau vài lần, nhưng trực tiếp nói chuyện cũng mới là ở quán bar của bạn Đồng Duyệt, một lời mời xã giao, một nụ hôn đi lạc, và cảm xúc cứ thế trào dâng, họ là của nhau, chỉ đơn giản như này cô mới biết, anh là một đứa con trai ngoan, rất hiếu thảo với mẹ mình, lại đã từng theo đuổi một người con gái trong bốn năm trời, liệu rằng thứ tình cảm dành cho cô có phải là thật tâm nhất? Vậy mà họ lại đồng ý đi đến với nhau, về chung một nhà, ăn chung một mâm cơm, hạnh phúc cứ như thế đong đầy trong từng khoảnh khắc. Đánh giá từ 37 lượt Sự từng trải và thấu hiểu trong tình yêu và hôn nhân sẽ khiến bạn trân trọng cuộc sống gia đình hơn. Đọc Cứ Để Tình Yêu Rơi Tự Do của Lâm Địch Nhi dù không cảm thông được với những người yêu đương phóng khoáng, bất chấp hậu quả, gây ra bao nhiêu đau khổ cho những người liên quan thì cũng có thể hiểu được vì sao họ lại như vậy. Đọc truyện ngôn tình này để trân trọng lẫn nhau, tin tưởng lẫn nhau, yêu thương lẫn nhau có lẽ sẽ có kết cục tốt đẹp trong tình yêu và hôn thiệu nội dungTrước ngày cưới, anh và cô gặp nhau được một vài nghe nói anh có chuyện "mập mờ” với cấp trên, là cậu con trai hiếu thảo, răm rắp nghe lời mẹ, yêu thầm một cô gái tới bốn năm bè bảo cô đừng đâm đầu vào bụi ra lúc đó cô đã đứng bên bờ vực thẳm, và anh là một ngọn cỏ bên vực, bằng bất cứ giá nào cô cũng phải túm lấy anh thật không quan tâm tương lai với anh thế nào, cô chỉ biết việc trước những việc sau này tới đâu hay tới đó vậy! Cùng đọc truyện Cứ Để Tình Yêu Rơi Tự Do của tác giả Lâm Địch Nhi tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Green LandThể loại Hiện đại, HESố chương 117Anh và cô gặp nhau được mấy lần trước khi nhiên cô lại nghe mọi người đồn thổi rằng anh có chuyện "mập mờ” với cấp trên, là cậu con trai hiếu thảo, răm rắp nghe lời mẹ, yêu thầm một cô gái tới bốn năm bè bảo cô đừng đâm đầu vào bụi ra lúc đó cô đã đứng bên bờ vực thẳm, và anh là một ngọn cỏ bên vực, bằng bất cứ giá nào cô cũng phải túm lấy anh thật không quan tâm tương lai với anh thế nào, cô chỉ biết việc trước những việc sau này tới đâu hay tới đó vậy! Suy nghĩ điên khùng đó lóe lên trong đầu cũng như lúc nước lũ bất ngờ đổ ập tới, lý trí của Đồng Duyệt ngăn chặn vài lần một cách yếu đuối cho có lệ rồi thôi, giơ tay đầu mươi tám năm cuộc đời Đồng Duyệt chẳng hề có bất cứ liên quan gì đến hai chữ "điên khùng" này. Hành vi khác thường duy nhất chính là vụ trốn học đi xem show diễn của ca sĩ X vào học kỳ hai năm lớp tám cùng Tang Bối. Đồng Duyệt không thích ca sĩ X, cứ cảm thấy cách nói chuyện của anh ta ẻo lả làm sao đó, cứ như tất cả phụ nữ trên đời đều si mê anh ta vậy, vừa lên sân khấu đã phóng điện khắp học là một hành động đầy kịch tính, Tang Bối vừa đề nghị Đồng Duyệt đã đồng ý ngay tắp người như muốn khoe khoang, ngồi trong khách sạn ngay trước nơi biểu diễn của ca sĩ X suốt một buổi chiều, sau đó mới đi vào trung tâm thi đấu Olympic. Tiếng gào thét của các fan hâm mộ suýt chút nữa làm tốc mái trung tâm thi đấu, ánh đèn phát ra từ gậy cổ vũ mạnh liệt như biển lửa, vậy mà Đồng Duyệt lại có thể ngủ gật trong biển lửa đó. Show diễn kết thúc mà Tang Bối vẫn hào hứng khó kiềm lòng, kéo Đồng Duyệt ra phòng game chơi trò diệt trừ quái thú. Trong đó có mấy anh chàng Tang Bối thân thiết đã ném cho cô một bao thuốc lá. Tang Bối thuần thục châm lửa rồi nhả một vòng khói thật điệu Duyệt thấy thế thì ngớ cả ra. "Cậu thử không?" Tang Bối ngậm điếu thuốc vào miệng, châm lửa, vừa mới rít một hơi thì Ngạn Kiệt đầu đầy mồ hôi đã đi đó là tháng Ba, người ta thường nói rét tháng Ba bà già chết cóng đúng không, vậy sao anh lại đổ mồ hôi?Cô từ tốn chớp mắt một cái, ngay tức thì hứng luôn một cái tát của Ngạn vô cùng bình thản, thực ra là cô đang sợ hãi đến đứng hình. Khi cô định thần lại thì không may nuốt hơi thuốc đó vào bụng, lập tức sặc sụa đến chảy nước mắt nước mũi tùm ai bước tới giúp người đàn ông có vẻ ngoài ưa nhìn, một là sẽ lạnh lùng, hai là sẽ đưa đẩy thiếu nghiêm túc. Từ khi lên cấp ba Ngạn Kiệt đã là một anh chàng đẹp trai, anh thuộc tuýp người thứ nhất. Một tầng sương lạnh lẽo phủ trên diện mạo ưa nhìn, không khí lạnh lùng đó có thể khiến đối phương không rét mà vẫn run lẩy bẩy, thậm chí đến cô nàng Tang Bối tóc đỏ tóc xanh không sợ trời không sợ đất còn không dám thở cùng Ngạn Kiệt đi bộ về nhà. Quãng đường từ phòng game về tới nhà phải đi qua sáu trạm xe bus. Hai chân tê dại, má bỏng rát mà cô không dám giơ tay ra đến cửa nhà, Ngạn Kiệt bất ngờ quay lại hỏi "Lần sau còn dám trốn học nữa không?" Đây là câu đầu tiên anh nói với cô."Em không dám nữa anh ạ!" Giọng cô nhỏ như muỗi đó, tuy không đến mức làm gia đình nở mày nở mặt nhưng cô không lần nào khiến người thân phải phiền lòng nay hẳn là không bình Sơn ban ngày chỉ là một con phố rất đỗi bình thường với mặt đường lát đá bóng loáng, những phòng trà nối đuôi nhau dày đặc, quán bar thấp thoáng dưới bóng cây, đến cả cửa hàng McDonald cũng tỏa ra hơi thở thanh cao nhã nhặn, rẽ vào khúc cua là đình nghỉ chân, đi thêm vài bước nữa chính là ngôi trường cao cấp nhất ở Thanh Đài mang tên đại học Thanh chỉ cần bóng đêm vừa phủ xuống, con đường Trung Sơn sẽ thay đổi hoàn toàn, trở thành nơi đông đúc nhộn nhịp nhất trong thành phố, ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ các phòng trà, ánh đèn le lói, tiếng nói chuyện ồn ào của những anh phục vụ ngoài cửa lẫn trong tiếng nhạc xập xình, ánh mắt của đàn ông và phụ nữ, vẻ ám muội lộ rõ, mùi rượu cay cay…Bóng đêm tuyệt vời!Đồng Duyệt mở cửa "Bóng đêm hớp hồn" khi đồng hồ điểm đúng chín giờ. Quán bar " Bóng đêm hớp hồn " trước đây có tên là "Cầu vồng", do con gái của một vị tướng tá nào đó trong binh đoàn Hải quân của Thanh Đài mở, tiếc thay cô gái đó lại là một viên pha lê, để mang đến danh phận cho người bạn gái của mình, cô ta di dân sang Pháp, vì vậy nơi này hiện giờ là địa bàn của Tang Bối."Hả? Cậu mặc váy?" Tang Bối đứng sau quầy bar xinh đẹp chẳng thua kém gì những bóng hồng ngoài Duyệt chép miệng, cô tự đi vào trong quầy, rót cho mình một ly sô đa, lấy một quả ô liu bỏ vào miệng. Ô liu mới được ướp chưa lâu nên vẫn còn rất giòn."Lại đi xem mắt à?" Tang Bối khoanh tay trước ngực nhìn Đồng Duyệt chằm chằm. Đồng Duyệt có dáng người cao dong dỏng, kể cả mái tóc ngắn xinh xắn hay khuôn mặt thanh tú trông đều rất giống diễn viên điện ảnh Cao Viên Viên - người quảng cáo cho thương hiệu kem đánh răng "Thơm Miệng". Nhưng Cao Viên Viên đó nhìn mới thân thiện làm sao, còn Đồng Duyệt, tuy hai người là bạn nối khố nhưng trong ấn tượng của Tang Bối, trên mặt Đồng Duyệt không còn bất cứ một biểu cảm nào khác ngoài hai chữ "hờ hững".Đồng Duyệt đang mặc chiếc váy nền xanh lá cây hoa trắng, trông không khác gì những bông hoa rơi xuống bãi cỏ tháng ba. Đồng Duyệt mặc váy trông bồng bềnh và thanh tú hơn bình thường. Đồng Duyệt là một cô nàng lười biếng, một chiếc quần jean chẳng ra sao cô cũng mặc được suốt ba tháng. Lúc nào cô cũng chê mặc váy rườm rà, trừ khi nào muốn gây ấn tượng tốt với đối phương cô mới bất đắc dĩ xỏ vào một lần, như khi đi xem mắt chẳng Duyệt nhai ô liu rôm rốp, không đáp lời."Tháng này cậu đi xem mắt mấy lần rồi?" Tang Bối hỏi tiếp."Tớ không nhấc được chân lên." Đồng Duyệt nhướng mày."Hả?""Hai bàn tay không đếm xuể.""Cái cậu này." Tang Bối phì cười bước tới đẩy Đồng Duyệt một cái, "Thế có thu hoạch được gì không?""Nếu thu hoạch được tớ còn đứng đây hay sao?" Đồng Duyệt bước tới nhấc ly chầm chậm nhấp một ngụm. Người đàn ông hôm nay cô gặp là một nhân viên cơ quan nhà nước, chỉ trong vòng một bữa cơm mà nghe không dưới mười cuộc điện thoại, giọng điệu hà khắc và cứng nhắc. Vừa đặt điện thoại xuống, anh ta liền nhìn cô đến mức khiến phần thịt ở môi rung lên bần bật. Cô thầm thấy mệt thay anh ta, ăn xong cô để lại tiền suất ăn của mình rồi bỏ có thể tưởng tượng sắc mặt người đàn ông đó sẽ thế nào nhưng vẫn không ngoái lại."Già rồi, đừng có kén chọn nữa."Nghe thấy Tang Bối sặc sỡ đủ màu sắc thốt ra một câu nghiêm túc như vậy, Đồng Duyệt thấy hơi buồn cười.. Không phải cô kén chọn mà là người đàn ông đó không phải người cô cần."Đừng có suốt ngày đến ăn chực uống chực nữa, hôm nay cậu phải giúp tớ một tay, phải giúp tớ kiếm tiền!" Tang Bối đưa một đĩa trái cây tới, "Phòng 888 trên gác."Đã ăn của người ta thì miệng cũng không còn cứng rắn được nữa, Đồng Duyệt miễn cưỡng nhận lấy. Lúc đi lên, cô bị Tang Bối đẩy vào phòng thay đồ rồi bị ép phải mặc một bộ váy có thắt lưng, sau mông còn mọc thêm một cái đuôi thật dài."Mọi thứ trên đời đều chỉ là tương đối, nhưng có một điều tuyệt đối, đó là người đàn ông nào cũng thích hồ ly tinh." Tang Bối cao giọng tuyên bố "chân ní".Đồng Duyệt ngoe nguẩy cái đuôi đi lên gác. Tang Bối đã tu sửa " Bóng đêm hớp hồn" thành một cái hầm trú ẩn, bất cứ lúc nào cũng có người chui ra khỏi động làm người ta sợ chết khiếp. Trên gác là một không gian nhã nhặn hơn, ánh đèn mờ ảo chiếu lên thảm hoa, mỗi cánh cửa đều vô cùng bí ẩn lại còn cách âm, từ bên trong có thể nhìn ra người ngoài hành lang rõ mồn một nhưng đứng bên ngoài thì không thể biết được trong phòng đang xảy ra những chuyện dễ gì mới tìm được cửa động số gõ cửa nhưng không ai lên tiếng. Cô đợi thêm một lát rồi mới từ tốn mở cửa ra, thì lập tức chạm mặt với tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc liền bị giật mình theo bản năng. Một đám đông đang ngồi trong phòng, cả trai lẫn gái phân bổ vị trí rất đều, xen kẽ một nam một nữ. Một người đàn ông bụng bia đang hát, cô gái hát cùng thì nhún nhảy bên cạnh. Đó không phải hát mà là cố gắng biến ca khúc "Thiên Lộ" của Hàn Hồng thành tiếng sói gà khắp người Đồng Duyệt nổi lên, cô vội cụp mắt đặt đĩa hoa quả xuống, định chuồn đuôi đằng sau bị ai đó túm vừa quay lại đã nhìn thấy người đàn ông ngồi ở một góc sofa, một tay khoát lên thành ghế, tay còn lại cầm ly thủy tinh lắc lư mấy viên đá bên trong bằng động tác không nhanh không chậm. Ánh đèn tối quá làm cô không nhìn rõ mặt, chỉ trông thấy thân hình cao ráo nhưng chỉ thế đã đủ để Đồng Duyệt nhận ra người lạ quen lạ quen mặt nghĩa là đã có dịp gặp người ta vài lần, gặp nhau cũng gật đầu bắt tay như ai nhưng chưa bao giờ nói chuyện, cũng chẳng biết tên họ người ta là tình huống này nếu tỏ thái độ như tình cờ gặp người quen thì không phù hợp Duyệt thu tầm mắt, quay về phía người đàn ông đang cầm "đuôi" mình "Anh còn muốn gọi thêm gì nữa ạ?"Người đàn ông đó chính là gã vừa hát, ông ta tỏ vẻ hào hứng, nheo đôi mắt cá vàng lại "Cô em này đến đây từ bao giờ nhỉ? Trông cũng được đó, nào, ngồi xuống đây uống một ly với anh nào, lát nữa anh sẽ đưa tiền boa cho."Đồng Duyệt suýt thì nôn hết suất cơm người trong phòng cười phá lên."Uống cái này phải không?" Đồng Duyệt không thể làm Tang Bối mất mặt nên vẫn cố gắng gượng."Cô em muốn uống gì?" Gã kia giả bộ thương hoa tiếc ngọc."Uống rượu trắng rồi pha vang đỏ vào.""Ok ok, nghe cô em hết.""Vậy anh chờ một chút, tôi xuống dưới lấy rượu.""Đừng bắt anh phải chờ lâu đó." Người đàn ông giật cái đuôi của cô cái nữa rồi véo má Đồng Duyệt, sau đó mới thả cô Duyệt quay người, đuôi mắt liếc tới người lạ quen mặt như đang cẩn thận nghiên cứu ly rượu trên tay, không hề nhận ra Bối là người lăn lộn đã lâu trong giang hồ nên chẳng thành phần nào là chưa gặp. Cô xách một chai sâm panh lên, uống hết lượt với tất cả mọi người mới giải quyết xong chuyện "cô em"."Không sao. Tiền vẫn kiếm lại được mà, những kẻ đó làm trong giới bất động sản nhà đất nên giàu ú ụ, muốn chặt chém thế nào cũng ok." Nói xong Tang Bối không dám sai bảo Đồng Duyệt Duyệt cho dù cô không trang điểm cũng vẫn là một mỹ nhân khiến người ta không thể bỏ qua dù ở bất cứ nơi đâu. Thế nhưng bản thân cô lại hoàn toàn không coi trọng nhan sắc của mình, ngoài việc gặp gỡ "Đại Bảo" mỗi ngày, cô thậm chí còn hiếm khi mua một cây son môi.1 Đại Bảo là nhãn hiệu mỹ phẩm phổ thông của một giờ Đồng Duyệt tạm biệt Tang Bối, ngày mai 10/9 là ngày nhà giáo, cô không chỉ phải lên lớp từ tiết một mà buổi chiều còn phải tới hội trường tham gia lễ tuyên dương giáo viên thành phố nên phải dậy tháng chín ở Thanh Đài rất mát mẻ, gió có vị mặn của biển nên thổi vào người hơi dinh dính. Muốn về nhà trọ phải đi xe bus ở trạm đối diện, cô nhìn dòng xe cộ định băng qua chiếc Mercedes màu đen tự nhiên đỗ xịch lại trước mặt cô, cửa xe chầm chậm hạ xuống, gương mặt của người lạ quen mặt kia từ từ lộ trả lời cái gật đầu của anh bằng động tác chào xã giao."Tôi tiễn cô một đoạn được không?" Nụ cười của anh lịch thiệp và không hề nhạt lắc đầu. Đây chỉ là phép lịch sự chứ không phải thành ý từ tận đáy lòng."Nhà tôi ở Ánh trăng hồ sen, cô có tiện đường không?" Anh nhìn cô bằng ánh mắt bình thản trong sáng như viên đá nằm dưới đáy khoảnh khắc đó, trái tim cô chậm lại một nhịp rồi lại lén lút đập nhanh mở cửa bước xuống, vòng qua đầu xe tới trước mặt cô, nhét chìa khóa xe vào tay cô "Chắc phải nhờ cô lái xe rồi, tôi uống không ít mà. Cô biết lái chứ?""Vâng!" Không chỉ biết lái xe, cô còn biết thay bóng đèn, sửa khóa cửa, sửa bồn cầu người không nói chuyện, cô lái xe còn anh nhắm mắt giả vờ ngủ. Cửa kính mở, đường phố thưa thớt xe cộ. Đường ở Thanh Đài hơi dốc nên khi đi từ đỉnh dốc xuống có thể tha hồ chạy nhanh như chơi đu dây vậy, thú vị hết trăng hồ sen là một khu nhà mới xây. Bên thi công không biết đã phải trồng thêm mấy chục gốc cổ thụ trăm năm tuổi, cây nào cây nấy sum suê khỏe mạnh. Trong số đó cây có niên đại lớn nhất là một cây hoa quế. Một hồ nước lớn được đào chính giữa khu nhà, thả rất nhiều loại hoa sen khác nhau. Lúc này không chỉ là mùa hoa quế mà còn đang chính vụ lá sen tỏa hương, hai mùi thơm hòa vào nhau rồi được gió đêm đưa vào trong xe. Đồng Duyệt thốt lên một câu "Tuyệt quá!"Anh mở to mắt mới nhận ra xe đã đi vào khu nhà "Cô có muốn tham quan một vòng không?"Đồng Duyệt nhìn đồng hồ, 11h45, hơi muộn nhưng cô không từ không dẫn cô đi xung quanh mà đưa thẳng vào thang máy. Nhà anh ở tầng cao nhất đối diện hồ nước đó, nhà tuy không rộng nhưng bố cục hợp lý đâu vào đó và được dọn dẹp rất sạch sẽ. Điều lạ là trong phòng ngủ không có giường mà chỉ có các tấm nệm tatami như của người Nhật. Không phải cô đòi đi tham quan phòng ngủ mà là muốn ra ban công thì phải đi qua phòng ngủ, anh nói qua đó ngắm cảnh!Đứng trên ban công mới biết nơi này khá gần biển. Mấy hôm nữa là trung thu nên trăng đã khá tròn, sáng quắc, trăng chiếu xuống mặt biển như trải xuống một tầng sương mỏng. Cô chưa được ngắm biển như vậy bao giờ nên mới ngây cả ra."Trong nhà chỉ có nước khoáng thôi." Anh cất giọng áy náy sau lưng cúi xuống quay lại, không ngờ anh đang ở rất gần nên chẳng khác nào cô nhào vào lòng anh. Cúc áo anh chạm vào trán cô, hơi lành nghe thấy nhịp tim vững vàng của anh, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng của da thịt nghĩ điên cuồng đã lóe ra trong đầu vào chính thời khắc thoáng chần chừ, nhưng chỉ trong phút chốc, sau đó cô ngước lên nhắm hai mắt lại. Trên tay anh không bưng nước. Như chỉ chờ đợi khoảnh khắc này, khi môi cô chạm vào môi anh, anh lập tức há miệng ngậm môi cô trọn vẹn. Hương táo ngọt ngào lan tỏa khắp nơi trong miệng cô, cô đưa tay ôm anh thật chặt với thái độ liều lĩnh chẳng màng kết quả tựa như ném bình gốm đang ôm chặt trong lòng xuống đất đánh choang một tiếng, để mặc mảnh vụn rải đầy đất. Trợ lý La rất mừng, mặc dù anh ta không tiếp xúc với Đồng Duyệt nhiều nhưng chỉ qua vài lần nói chuyện trên điện thoại, trợ lý La vẫn có ấn tượng rất tốt về cô. "Tôi đến Thượng Hải công tác."À, vậy tức là Xa Hoan Hoan cũng đang ở đây! Thượng Hải đường xá chật chội, giao thông ùn tắc. Cô mỉm cười lịch sự rồi đi vào thang máy, dự tính để câu chuyện kết thúc ở lý La lại trở vào thang máy theo cô. "Cô giáo Đồng ở tầng mấy?""Tầng mười." Cô thoáng chau mày, trả lời với thái độ khá dửng dưng."Tôi ở tầng chín. Cô giáo Đồng đến đây nghỉ phép cùng trường hay theo Diệp tổng đi công tác?"Cô ngước mắt nhìn những con số đang không ngừng tăng lên trên màn hình điện tử "Có thể xem là nghỉ phép nhưng tôi đi một mình thôi." Cô khéo léo muốn bỏ của chạy lấy người, hoàn toàn không có ý định trò chuyện với đối có vẻ như trợ lý La lại không hiểu ý cô chút nào. "Tối nay tôi mời cô đi ăn, đối diện là Đậu Lao Phường 1, ngay bên kia đường thôi."1 Một chuỗi nhà hàng chuyên lẩu."Cảm ơn nhưng tôi thấy hơi mệt, anh đi cùng với mọi người ở Thái Hoa đi." Để chứng minh mình không nói dối, cô còn giơ tay khẽ bóp trán."Tôi… đã rời khỏi Thái Hoa gần như cùng lúc với Diệp tổng, bây giờ tôi đang làm việc ở Trùng Khánh."Đây là một sự bất ngờ nhỏ với Đồng lý La cười buồn bã "Trùng Khánh nổi tiếng nắng nóng chứ không được dễ chịu như Thanh Đài, tôi nhớ Thanh Đài lắm… Tôi cũng chỉ có một mình ở đây thôi, cô giáo Đồng đừng từ chối nữa, sáu giờ ba mươi tôi đợi cô dưới sảnh nhé."Anh nhìn cô đi ra khỏi thang máy, với nét mặt chân thành và khá nhiệt tình đó, Đồng Duyệt không thể không nhận đã hơn sáu giờ nhưng trời mùa hè vẫn còn rất sáng, ánh đỏ nhuộm nửa bầu trời, cây cối bên đường lặng im như tờ, mới đi vài bước lưng áo đã ướt đẫm, cũng may hệ thống điều hòa của nhà hàng vận hành khá tốt, lúc gọi món ăn không khí xung quanh đã tương đối mát mẻ khiến tâm trạng không còn quá khó chịu nữa."Cô giáo Đồng không uống rượu được, chúng ta uống nước trái cây nhé?" Trợ lý La nhìn cô thoáng ngạc nhiên, hình như chưa bao giờ cô ngồi cùng bàn với trợ lý La."Diệp tổng từng nói với tôi, cô dị ứng cồn, cứ đụng vào là lên cơn hen suyễn. Nấu cơm ở nhà cô chỉ dùng hành hoa và gừng để tạo mùi hương nhưng ăn lại rất ngon."Diệp Thiếu Ninh cũng là người hay nói chuyện thế á? "Anh gọi nước trái cây đi." Một khi tâm trạng dễ chịu thì ăn uống cũng thấy ngon miệng hơn, cô nhìn đáy nồi đang sôi sùng sục mà nuốt nước miếng ừng đĩa đồ nhúng được đặt chỉnh tề trên mặt bàn, trợ lý La gọi khá nhiều hải sản. Tôm chín trước, anh ta dùng muôi vớt lên để vào bát Đồng Duyệt trước. "Trùng Khánh cũng nhiều tôm cá, ăn vào là thấy vị hải sản ngập tràn, bà xã tôi nói vậy đó.""Anh quê Trùng Khánh à?" Cô và Diệp Thiếu Ninh rất hiếm khi nói chuyện về Thái Hoa nên cô không hề biết gì về người trợ lý họ La này."Nhà vợ tôi ở Trùng Khánh, vợ chồng tôi chuyển qua đó chủ yếu vì có bà ngoại chăm con giúp.""Anh có con rồi à?" Trợ lý La trông chỉ trạc tuổi Diệp Thiếu Ninh, cũng coi như thanh niên xuất sắc trong công mắt trợ lý La nheo lại, vẻ yêu thương tỏa ra thật rõ "Con tôi sắp được 100 ngày rồi, nhóc con nghịch ngợm mà quấn tôi lắm, tiếc là tôi không có thời gian ở với con nhiều.""Tại sao?""Không phải ở đâu cũng gặp được người sếp biết quan tâm nhân viên như Diệp tổng, bây giờ tôi thường xuyên phải đi công tác, một tháng được ở nhà dăm ba ngày là tốt lắm rồi."Người này thật biết cách nói chuyện, Đồng Duyệt nhếch mép, "Xa tổng bây giờ cũng được mà."Tay cầm đũa của trợ lý La run lên, anh ngước mắt lặng lẽ đánh giá Đồng Duyệt. Thấy vẻ mặt cô vẫn điềm tĩnh thì khẽ hít vào một hơi "Đúng vậy, có lẽ tại tôi đã quen rồi. Tôi đi theo Diệp tổng từ hồi anh ấy mới ngồi vào vị trí tổng giám đốc, haha, có thể nói tôi với anh ấy như hình với bóng vậy, có những việc chỉ cần nhìn nhau là hiểu ý liền.""Như hình với bóng? Anh ấy đi đâu anh cũng đi theo à?""Gần như vậy đó."Cô chỉ thuận miệng nói đùa một câu chứ hoàn toàn không có ý gì khác "Diệp Thiếu Ninh hẹn hò với người ta anh cũng đi theo làm kỳ đà cản mũi sao? Ví dụ đến những nơi như bể bơi chẳng hạn."Tự nhiên trợ lý La đỏ bừng mặt, ánh mắt láo liên lảng sang nơi khác, đến mức rơi đũa xuống sàn mà không hề hay vụ bước tới đưa anh đôi đũa sạch khác."Vậy... chuyện tối hôm đó cô giáo Đồng nghe Diệp tổng nói ạ?" Trợ lý La lắp bắp hỏi. Mới có vài giây anh ta đã xoay xở hàng trăm lần trên chiếc mi dài chớp vài cái, cô nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy dấu hỏi lòng mà nói, những bức ảnh đó có thể đã được photoshop nhưng một vài chi tiết chắc chắn là thật. Như tấm chụp ở bể bơi, Diệp Thiếu Ninh trong chiếc áo sơ mi và Xa Hoan Hoan trong bộ bikini kề vai áp má, chiếc áo sơmi đó do chính tay cô mua, phải làm gì đó thì nó mới ướt đẫm như thế, cô thật sự không dám tưởng đó chứng tỏ rõ ràng rằng cảnh này là quán bar, ăn ở những hàng ăn vỉa hè, ngồi cafe, ăn trong canteen đều có thể lấy lý do công việc để lấp liếm, vậy một nơi như bể bơi thì phải giải thích thế nào? Cô không muốn nghĩ lại quá bã nhấc ly nước trái cây đã bỏ thêm đá, uống liền mấy ngụm lý La bối rối lau mồ hôi như thể anh ta đang rất nóng. "Đây có lẽ là việc vô lý và vớ vẩn nhất trong đời tôi, tôi... thật sự không biết phải đối diện với nó thế nào, tôi quá sợ hãi nên chỉ biết trốn chạy. Ngại quá, làm cô giáo Đồng cười chê...""Không đâu." Nhìn trợ lý La đỏ mặt tía tai, chân tay luống cuống, Đồng Duyệt không khỏi bối lý La nhắm nghiền hai mắt lại rồi nói "Tôi và vợ là bạn học, cô ấy đã được người nhà bố trí một công việc ở Trùng Khánh nhưng vì tôi cô ấy mới chuyển tới Thanh Đài. Chúng tôi kết hôn ngay sau khi tốt nghiệp. Cô ấy không đẹp nhưng lại là người đẹp nhất trong mắt tôi, tôi thật lòng yêu cô ấy rất nhiều. Tôi cứ đinh ninh mình sẽ dành cho cô ấy toàn bộ yêu thương và trung thành của mình, nào ngờ cuối cùng chính tôi lại là người bội ước. Nhưng... đó thực sự là chuyện ngoài ý muốn thôi."Câu nói cuối cùng gần như trợ lý La gầm lên, đáng sợ tới mức những thực khách ngồi quanh cũng phải dồn ánh mắt về phía này. Vậy nhưng anh chàng họ La hoàn toàn không để tâm, chỉ cúi gằm mặt xuống Duyệt càng nghe càng rối rắm, họ đang nói về chuyện gì thế nhỉ?"Anh uống hớp nước đã." Lúc đầu thấy lạnh nhưng ngồi một hồi lại thấy lý La đau khổ lắc đầu "Cô giáo Đồng có tin không? Lúc đó thực sự tôi đã tưởng nhầm cô ấy là vợ mình. Sau khi vợ tôi có thai, chúng tôi... chúng tôi không quan hệ vợ chồng lần nào nữa. Tôi không than vãn gì cả, tôi đã được lên chức bố thì chút việc nhỏ đó có xá gì, tôi kiềm chế được. Hôm đó tôi uống rất nhiều nên hơi mất kiểm soát, nằm mê mệt ngủ trên ghế, không hiểu sao lại tưởng mình đang ở nhà rồi thấy vợ, còn là vợ tôi hồi mới yêu, trái tim rung động khiến cơ thể mất kiểm soát, người tôi căng ra, thế là... tôi điên cuồng ôm lấy cô ấy, và rồi... sai một ly đi một dặm. Thế rồi lúc tỉnh lại và thấy người đang nằm trong lòng mình, tôi hồn bay phách lạc. Tôi không dám lên tiếng, chỉ biết dỗ cô ấy ngủ rồi phóng như bay ra khỏi phòng thay đồ, ngồi thu lu trong góc nhà đến sáng hôm sau, mãi đến khi cô ấy tỉnh rồi tôi mới ra về. Và chính đêm đó, vợ đã sinh cho tôi một cậu con trai. Tôi thực sự không còn mặt mũi nào đến gặp vợ nhưng cô ấy đang đợi tôi. Tôi không muốn vợ tôi tổn thương nên đành trở thành một gã đàn ông đáng khinh bỉ. Tôi đã xin nghỉ việc ngay hôm đó, vốn định tìm một việc khác ở Thanh Đài nhưng lại sợ chuyện kia vỡ lở. Có thể nói tôi đã khốn khổ chạy tới Trùng Khánh. Điều đáng mừng là đến giờ vợ tôi vẫn chưa biết chuyện kia, có lẽ 'cô ấy' cũng không biết người đàn ông phát sinh quan hệ với mình đêm đó là tôi."Green_Land Tại 24-5-2020 200144Chương 111 Rơi tự do 3"Vậy cô ta nghĩ là ai?" Phải đến lúc này Đồng Duyệt mới lờ mờ nhận ra trợ lý La đã có một đêm xuân rực mặt đối phương vô cùng phức tạp, đầy bối rối "Diệp tổng chẳng phải… đã kể chuyện này cho cô hay sao?""Anh ấy cũng ở đó sao?"Trợ lý La chẳng biết nên khóc hay cười lúc này nữa. "Cô giáo Đồng đừng trêu tôi nữa, tôi xấu hổ quá!"Cô chưa bao giờ có dịp bắt nạt người hiền lành nên chỉ biết ngờ nghệch gãi sống mũi, không biết tiếp tục câu chuyện thế nào."Diệp tổng tất nhiên cũng có ở đó. Hôm đó là ngày chia tay anh ấy, cô Xa đòi Diệp tổng đưa đi bơi, anh ấy sợ mọi người đồn bậy bạ nên kéo cả tôi đi cùng. Haiz, mà cũng không phải mới lần đầu. Lúc Diệp tổng tái phát đau dạ dày, lúc ở Bắc Kinh, lúc tăng ca…""Khoan đã, trợ lý La, anh nói tái phát đau dạ dày, chính là lần anh ấy phải nhập viện đúng dịp tết sao?"Trợ lý La nhìn cô vẻ trách móc, "Chuyện đó cô không biết à? À, chắc là hồi ấy hai người đang chiến tranh lạnh, Diệp tổng như muốn hi sinh vì công việc vậy, truyền nước xong là đến công ty làm thêm giờ rồi ngất đi ở văn phòng nên tôi và cô Xa đã đưa sếp về căn nhà ở Ánh trăng hồ sen."Cô hỏi thời gian cụ thể là vì cô biết bản thân tính tình nhỏ mọn, lần nào cãi nhau cô cũng nhớ rất rõ. Vì sao họ cãi nhau ư? Có thể lý do là vì chính Xa Hoan Hoan, anh đã tức đến bỏ nhà đi luôn và sập cửa rất mạnh tay."Đúng." Trợ lý La gật mì trên mặt bàn, chậu cây ngoài cửa phòng, lá cây đã che khuất sự thăm hỏi ân cần đến nhiệt tình quá mức của Xa Hoan Hoan. Chà hai tay lên đầu gối, cô hít sâu, kiềm chế nỗi đau trào dâng trong trái là người giàu lòng tự ái và cứng rắn, không bao giờ chịu cúi đầu trước Diệp Thiếu Ninh nên mọi chuyện đã trở nên tồi tệ như thế. Thực ra nếu anh mắc lỗi thì cô cũng không thoát khỏi một phần trách nhiệm."Tôi nghĩ Diệp tổng phải yêu cô giáo Đồng lắm mới có đủ kiên trì để từ chối tình cảm rõ như ban ngày của cô Xa.""Anh ấy đã từ chối sao?" Cô buồn bã nhấp một ngụm nước trái lý La nghiêm túc trở lại, "Cô giáo Đồng nói vậy chứng tỏ cô không hiểu Diệp tổng chút nào. Cô có thể xem tôi như một ví dụ, tôi cũng yêu vợ tôi nhưng khi say, lý trí tôi vẫn không đủ để kiểm soát bản thân. Cô Xa không như những cô gái bình thường, cô ấy trẻ trung, xinh đẹp, hay cười, đáng yêu, cô ấy như một ngọn lửa hừng hực cháy, liệu có mấy người đàn ông có khả năng miễn dịch với một cô gái như thế? Cô ấy yêu mến Diệp tổng thật lòng, có lẽ do sống ở nước ngoài nhiều năm nên cô ấy không màng điều gì khác, muốn yêu là yêu, không quan tâm hay nghĩ ngợi nhiều, cứ thế dũng cảm xông lên. Haiz, nếu không phải thế thì chuyện trong phòng thay đồ đã không xảy ra. Mục tiêu ban đầu của cô ấy chắc chắn là Diệp tổng, rồi trong bóng tối, cô ấy đã tưởng tôi là Diệp tổng."Đôi mắt cô trợn ngược, cuối cùng cô cũng hiểu ra rồi, Xa Hoan Hoan đã ngủ với trợ lý La!!!Diệp Thiếu Ninh tính tình thẳng thắn, nhưng chuyện này anh lại không chịu nói rõ, một mặt để giữ thể diện cho Xa Hoan Hoan, mặt khác còn vì trợ lý La. Vợ anh ta đang có bầu, hai người lại yêu thương nhau như vậy. Nếu chuyện này bại lộ Nhạc Tĩnh Phân ắt sẽ không bỏ qua cho trợ lý La, và tổ ấm của anh ta cũng có khả năng tan thế Diệp Thiếu Ninh chỉ có thể im lặng."Thái Hoa chẳng ai không biết Diệp tổng chính là con rể tương lai của công ty nhưng không ai nghĩ Diệp tổng lại yêu cô giáo Đồng. Chủ tịch Nhạc là người thực dụng, bà ấy vừa biết Diệp tổng không thể trở thành người nhà mình liền rút hết công việc của anh ấy, chuyển mọi thứ sang cho cô Xa. Diệp tổng là người lịch thiệp và tử tế, anh ấy vẫn nhớ công ơn dạy dỗ của Thái Hoa nên mới tăng ca thêm giờ, dồn hết công sức bồi dưỡng cô Xa thành trợ lý đắc lực. Đó hình như chính là giai đoạn hai người mới cưới, Diệp tổng thường thở dài vì không thể dành cho cô một tuần trăng mật lãng mạn, nhưng tôi nghĩ, có lẽ bây giờ là lúc anh ấy bù lại cho cô."Cô không người sà vào lòng anh, người đó dịu dàng, quyến rũ, phong tình vạn chủng trong khi cô lại chẳng thèm đếm xỉa tới anh, lúc nào đối xử với anh cũng lãnh đạm, không chỉ một lần đẩy anh ra đó anh có thấy đau lòng không? Có bất lực trước cách đối xử của cô không?Đáng lẽ cô nên tin anh nhưng vì có quá nhiều chuyện làm mờ con mắt cô khiến cô không thể thấy rõ, cũng làm cô mệt mỏi đến không muốn tìm hiểu, cô đã không bình tĩnh ngồi xuống lắng nghe anh giãi hiểu lầm đó như điều cô hằng mong đợi, dường như cô đã sớm đoán được sự tình, anh không đáng để cô trân trọng, vì thế cô mới bình thản quay gót như ra là vì cô sợ bước theo vết xe đổ của Giang Băng Khiết, cô chỉ muốn bảo vệ chính mình thật đã bao giờ cô nghĩ cho cảm xúc của anh?Nói đúng ra thì cô và Xa Hoan Hoan rất giống nhau, đều cực kỳ ích kỷ nhưng chí ít Xa Hoan Hoan can đảm hơn cô, là vì cô yêu anh không đủ nhiều chăng?"Cô giáo Đồng, cô thấy cô Xa… ổn không?" Trợ lý La rón rén không muốn khiến anh tự trách mình thêm nữa, bèn trả lời "Tôi thấy cô ấy trên tivi hôm khánh thành Thế Kỷ Building, trông rất khỏe." Cô không nói ra chuyện Xa Hoan Hoan có thai. Có lẽ đứa bé đó đã được âm thầm xử lý rồi. Hẳn đây cũng là nguyên nhân khiến Xa Hoan Hoan tiều tụy gầy gò như vậy!Trợ lý La cười khổ, "Tôi muốn đích thân xin lỗi cô ấy nhưng tôi nghĩ cô ấy không muốn nghe đâu.""Anh đừng nói thì hơn, cứ coi đó chỉ là một giấc mộng xuân thôi.""Phải, cũng đúng, một giấc mộng xuân không để lại dấu vết gì!" Nhưng anh vẫn phải trả một cái giá rất đắt vì sự cố khỏi nhà hàng, hai người đi bộ về khách sạn, "Cô giáo Đồng thay tôi gửi lời hỏi thăm tới Diệp tổng nhé. Chuyện tối nay…" Trợ lý La ấp úng."Tối nay có chuyện gì nhỉ?"Trợ lý La vỗ trán, "Nói chuyện với cô vui thật, cảm ơn đã đi ăn với tôi. Chuyện này tôi giấu trong lòng lâu rồi, nói ra được dễ chịu quá."Cô mỉm cười, hai người tạm biệt ở nghĩ rằng có lẽ trợ lý La cũng không muốn gặp lại người quen ở Thanh Đài. Anh ta chọn cách ra đi nghĩa là đã chọn sẽ để chuyện này cho dòng sông thời gian cuốn trôi, không bao giờ quay lại cửa nhà, bầu không khí mát mẻ liền ập tới. Gội đầu, tắm rửa, đắp mặt nạ, cô làm mọi việc tuần tự như một cỗ máy, mọi chuyện đã qua như một thước phim lần lượt xuất hiện trước tối soạn xong giáo án, cô lên giường với đôi chân lạnh toát, cô bịa chuyện nói với anh nếu một người yêu một người khác, người đó sẽ ôm chân đối phương trong bụng một ngày một đêm. Và rồi đêm đó anh đã ôm chân cô thật, cứ thế ngủ say trong tư thế kỳ biết bao câu chuyện như vậy, nghĩ kỹ lại Đồng Duyệt cũng thấy vô cùng ngọt ngào. Từng chuyện ghép lại với nhau mới khiến cô dần quên đi hình bóng Ngạn Kiệt, lẽ nào trong vô thức cô đã đem lòng yêu thương anh?Đôi mắt nhòa đi vì hai dòng tìm điện thoại, bật máy lên, cô vẫn dùng số điện thoại ở Thanh Đài trước đây. Đợi một lúc thấy có tin nhắn xuất hiện, nhưng chỉ là quảng cáo nhà đất bèn xóa đi rồi tiếp tục ngồi phút đã qua, không gian tĩnh mịch không tiếng môi tự cười mình, Đồng Duyệt cất điện thoại cửa bỗng có tiếng rầm, cô giật mình vội chạy ra mở Mạch ngồi phịch trên hành lang, gương mặt điển trai đỏ bừng vì hơi men. Thấy cô, anh cười áy náy, "Làm em giật mình à?"Cô chưa thấy anh nhếch nhác như vậy bao giờ nên không khỏi ngạc nhiên. Cô đi tới chìa tay ra, anh níu lấy rồi chầm chậm đứng dậy."Gặp đám bạn cũ, mấy người đó chuốc rượu nên anh mới uống thành ra thế này."Cơ thể anh lại loạng choạng, Đồng Duyệt vội đỡ lấy, cô dùng thẻ quẹt mở cửa, cánh cửa nhanh chóng hé mở."Anh uống nước không?" Cô đỡ anh ngồi xuống sofa."Cũng được. Cảm ơn Tiểu Duyệt." Anh say đến mức đó mà vẫn rất lịch sự và, nói năng đâu ra mỉm cười, rót một cốc nước lạnh đưa anh, đôi mắt đang nhìn xuống dưới bỗng ngước lên với cặp đồng tử sáng rực. Anh đặt cốc nước lên bàn rồi bất ngờ kéo tay cô đặt lên ngực hơi men trong người sao? Da thịt nóng bỏng, tim đập quá hốt hoảng muốn rút tay về nhưng lại bị anh níu chặt lấy."Em có cảm nhận được nó đang đập không?""Em về phòng đây." Cô quay đi, không đón nhận ánh mắt như thiêu đốt của anh."Nó cũng chỉ là máu thịt bình thường, không phải kim cương lửa thiêu không chảy, búa đập không tan." Tô Mạch nhắm nghiền đôi mắt, hạ thấp giọng nói "Tối nay nó đau đến nhăn nhúm. Tiểu Duyệt hãy cho anh biết anh phải làm gì em mới có thể yêu anh đây?"Anh bất lực và mông lung, bỗng chốc khiến cô ngơ ngác. Trong mắt cô anh luôn là người rất mực tự tin. Cho dù lúc cô lên xe hoa, anh vẫn có thể mạnh mẽ nói ra những lời đó."Trước đây trong lòng em có Ngạn Kiệt, anh cũng đã có Diệc Tâm, muốn yêu mà không thể yêu. Sau đó em lại kết hôn. Bây giờ Diệc Tâm đã đi rồi, em cũng ly hôn với Diệp Thiếu Ninh. Nhưng tại sao em cứ mãi đẩy anh ra xa chứ?"Có rượu thật tốt, bình thường anh là người lý trí, nghĩ nhiều nhưng không dám nói ra, còn lúc này anh không cần lo lắng điều gì, anh lật ngược bàn tay nắm chặt tay Đồng Duyệt."Đứng trước anh bây giờ là một bà bầu, anh còn nhiều lựa chọn tốt hơn mà." Cô có bầu đã được gần bốn tháng, dù có mặc áo rộng thì cái bụng cũng nhô ra rất rõ rồi."Đây không phải lý do, anh đã chuẩn bị tinh thần làm cha rồi."Cô thở dài, "Vậy thì tại trái tim em quá chật chội, không chứa được nhiều người."Anh chỉ khẽ lắc đầu, "Tiểu Duyệt, nếu em thật lòng yêu một người thì dù có khó khăn trắc trở ra sao em vẫn muốn ở bên người đó. Cuộc đời không dài, nên trân trọng người bên cạnh. Ly hôn đâu phải trò trẻ con."Dĩ nhiên là không phải, ly hôn cũng cần lòng dũng cảm cực lớn."Anh hiểu em, em can đảm bước vào con đường hôn nhân, nếu chỉ còn 1% khả năng để tiếp tục, em cũng sẽ kiên trì tới cùng. Em đã đi là sẽ không quay lại. Em ngại anh già hơn em nhiều quá sao? Hay em ngại anh từng có vết nhơ khi còn tại chức cục trưởng?""Tại sao anh lại chế giễu bản thân như vậy?" Anh hơn cô chưa đến mười tuổi, trong mắt người thường, khoảng cách đó đâu là gì. Chuyện khu chợ máy tính bị coi là vết nhơ sao, đâu phải vậy."Anh mong đây chỉ là lời chế giễu nhưng anh đang nói rất thật lòng đấy. Chưa bao giờ anh thấy hoang mang như hôm nay, cảm giác không thể giữ được em. Anh chỉ là một thằng đàn ông ích kỷ, anh có thể đợi em dần chấp nhận anh, bao lâu cũng được, nhưng anh không thể nhìn em rời xa mình."Cô không khỏi ngạc nhiên trước sự nhạy cảm của anh."Có phải em có ý định trở lại Thanh Đài không?" Cặp mắt Tô Mạch khẽ nheo lại."Em đã ký hợp đồng ba năm với nhà trường rồi." Không phải muốn về là về được."Cảm ơn Tiểu Duyệt!" Anh cảm động hôn lên từng ngón tay cô, "Em nói vậy thì anh yên tâm rồi. Khó lắm mới đi được tới ngày hôm nay, nếu mất em lần nữa, anh không chịu nổi mất."Cô vội đứng cũng đứng dậy theo, đặt lên trán cô một nụ hôn, nụ cười dịu dàng lan ra tận bờ mi khóe mắt, "Trong sách viết bào thai bốn tháng đã biết đạp, em có cảm giác đó chưa?""Chưa.""Nếu em thấy thì nhớ nói với anh, chúng ta sẽ ăn mừng một bữa ra trò. Anh đưa em về phòng nhé." Anh ôm nhẹ quanh eo cô, chu đáo mở cửa phòng cho cảm nhận được bước chân vững vàng và những hành độnglịch thiệp của anh."Em nghỉ sớm đi, mai gặp lại nhé." Nhìn cô mở cửa phòng, anh nhón chân tặng cô một nụ hôn gió. "Bảo bối của bố, con cũng phải ngoan nhé, ngủ ngon với mẹ đi."Cửa phòng khép lại không một tiếng động, nghe tiếng bước chân anh đã xa, Đồng Duyệt mới dám hít vào một chung sống cả đời với một người đàn ông như Tô Mạch hẳn là niềm hạnh phúc trọn vẹn của mỗi người phụ nữ. Nhưng những viễn cảnh tương lai mà cô nghĩ đến trong mơ lại không hề có hình bóng của chỉ là mơ, có thể thành hiện thực được sao?Cô đứng trước cửa sổ, khẽ vén rèm lên, đêm đã khuya, đại đô thị mang tầm cỡ quốc tế Thượng Hải cũng đã đến lúc được nghỉ ngơi một lát, Thanh Đài đêm nay có sao trời chiếu rọi không nhỉ?

cu de tinh yeu roi tu do