cuoc song mi vi cua tieu nuong tu
Kiều Anh sinh năm 1994, trong gia đình có truyền thống hát ca trù. Cô đam mê bộ môn nghệ thuật này từ năm 6 tuổi và gắn bó đến nay. Cô nổi tiếng sau cuộc thi Vietnam's Got Talent 2013 với kỹ năng thanh nhạc tốt và lối trình diễn chuyên nghiệp. Cô lọt vào chung kết của cuộc thi.
Mọi điều bạn đã đọc trong sách hoặc xem trên phim ảnh chưa chắc là những gì bạn sẽ trải nghiệm trong những năm tháng đại học của mình. Cuộc sống đại học: Kì vọng và thực tế của bạn?
Quan niem cua em la: " Song la phai co tam hon bay bong thi cuoc song moi co y nghia!!!'' Người đăng: pious0725 vào lúc 20:23 Không có nhận xét nào GIO BUON CUNG PHAI BUOC DI VI DO LA CUOC DOI CUA TA MA. Người đăng: pious0725 vào lúc 19:08 Con em thi khong vi tu tuong thuong nghi :" Doi vui hon khi cho di het mot
In Khasi. Includes music in letter notation. Khasi songs with tonic solfa notation. Subjects: Songs, Khasi. Call numbers: CRL GenCollec 76-901653 Type EXPLAIN CRL for loan details. Trung Tam Hoc-Lieu Bo Giao-Duc, [1970?] Description: vi, 39 p. ; 14 x 21 cm. Series: Tu sach Ngon-ngu dan-toc thieu-so Viet-Nam ; cuon 14, phan 2. Notes: At head
Cuộc sống của nghệ sĩ chạy grab, làm thợ hồ thời dịch: Nương nhờ sự cứu trợ từ đồng nghiệp Hai tháng qua, vợ chồng nghệ sĩ Minh Hòa đều rơi vào cảnh thất nghiệp, cả gia đình phải sống nhờ vào cứu trợ của bạn bè, đồng nghiệp. Làm thợ hồ, chạy grab, làm đồ ăn bán online vẫn "ăn bữa nay, lo bữa mai"
Hoá ra lời nói ngây ngô của Hoàng tử William hồi bé chính là thứ giữ chân Công nương Diana trong cuộc hôn nhân đầy bi kịch suốt 15 năm. Cuộc hôn nhân kéo dài trong 15 năm với Thái tử Charles được coi là tấm bi kịch cho cuộc đời ngắn ngủi của Công nương Diana. Tuy nhiên
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Ở hai thế giới nàng cùng gả cho một người. Một đời trước, Hướng Vân Hoan còn chưa vào cửa đã thành quả phụ, đời này sau khi trùng sinh nàng được Tống Trường Bình sủng vô cùng nhưng hắn cũng rất kỳ lạ. Nàng Hướng Vân Hoan cảm thấy hạnh phúc nhưng cũng có nét sợ hãi. Thực ra đây là chuyện xưa của đôi phu thê vật hi sinh tương ái tương sát yêu nhau giết nhau, có tình yêu, có mỹ thực thức ăn ngon, ấm áp lại cẩu huyết. Review CUỘC SỐNG MỸ VỊ CỦA TIỂU NƯƠNG TỬ Tác giả Ngư Mông Thể loại Cổ đại, trùng sinh, gia đấu, mỹ thực, sủng, HE Độ dài 87 chương Tình trạng Hoàn edit __________ Hướng Vân Hoan sinh ra trong một gia đình thương nhân giàu có, cha mẹ yêu thương, cuộc sống vô ưu lo. Đáng tiếc, hạnh phúc ấy kéo dài không bao lâu thì cha nàng sau một chuyến đi xa, lúc trở về mang theo một người phụ nữ và một đứa con riêng. Mẹ Hướng Vân Hoan đau lòng, bệnh mà chết, bỏ lại đứa con gái nhỏ cùng người chồng bội bạc. Từ đó, Hướng Vân Hoan do không có ai chỉ dẫn mà bị mẹ kế nuông chiều, trở thành một tiểu thư kiêu căng nóng nảy, thích gì làm nấy. Trong khi người chị gái cùng cha khác mẹ Hướng Vân Cẩm lớn lên thành một cô gái xinh đẹp dịu dàng, tiếng lành vang xa. Hướng Vân Hoan ngốc nghếch bị mẹ kế và chị gái “ghẻ” lừa, một mặt đối tốt với nàng, mặt khác lại chơi xấu sau lưng. Họ cho Ôn Ngọc Lương, biểu ca của Vân Cẩm đến nhà họ Hướng, dùng vẻ thư sinh đa tình quyến rũ Vân Hoan, để nàng mất cảnh giác. Hai mẹ con hợp tác “thay mận đổi đào”, gài bẫy Hướng Vân Hoan thế thân Hướng Vân Cẩm gả cho Tống thiếu gia – một người bệnh quanh năm nằm liệt giường. Vân Hoan chưa bái đường xong thì Tống thiếu gia đã ngã bệnh chết, nàng trở thành người xui xẻo, mệnh khắc chồng, bị đuổi khỏi nhà họ Tống. Cùng lúc cha của Vân Hoan bị loạn dân giết trên đường đi buôn. Hai mẹ con Hướng Vân Cẩm chiếm đoạt toàn bộ gia sản nhà họ Hướng, còn đuổi Vân Hoan ra đường. Từ đó là chuỗi ngày ngậm đắng nuốt cay của Vân Hoan. Nàng từ một người có tất cả trở thành không gì cả, bị lừa mất trái tim, mất người thân, mất cả tiền bạc. Từ một tiểu thư được chiều chuộng Hướng Vân Hoan phải lăn lê dưới đáy xã hội, làm đủ mọi nghề, hi vọng có một ngày giành lại sản nghiệp của gia đình và trả thù những người đã hãm hại mình. Cuối cùng thì Hướng Vân Hoan một ngày nào đó cũng đã hoàn thành sự nghiệp trả thù vĩ đại, nhưng câu chuyện của chúng ta lại không bắt đầu từ đó, hehe, xin lỗi các bạn đọc thân yêu. Câu chuyện hôm nay bắt đầu từ một ngày đẹp trời, Vân Hoan tỉnh lại, thấy mình đã quay ngược thời gian, trở lại khi còn là một tiểu thư nóng nảy tuỳ hứng, khi mà cha vẫn sống, nhà vẫn còn, người vẫn chưa bị lừa đi mất. Nàng vừa xúc động vừa hạnh phúc, vì cuối cùng cũng có cơ hội làm lại từ đầu. Nhưng mà tình cảnh của nàng hiện tại cũng không khá khẩm gì mấy, vì vừa tỉnh lại đã phát hiện mình bị chuốc thuốc mê nằm trên giường, còn ở phòng trong đôi nam nữ chị gái hờ và thư sinh thả thính tự do Ôn Ngọc Lương đang “vận động” kịch liệt, rung cả ván giường. Ngay lập tức Vân Hoan quyết định công cuộc trả thù được khởi động từ đây. Nàng âm thầm ra ngoài, gọi người tới “kinh động” hai nhân vật trong phòng, tạo ra scandal trạch đấu đầu tiên. Kể từ ngày đó, hai mẹ con Hướng Vân Cẩm cảm thấy có gì đó rất sai ở đây, Hướng Vân Hoan điêu ngoa tuỳ tiện ngày nào đã biến mất. Không, phải là cái tính tuỳ tiện thì vẫn còn, nhưng lại “tuỳ tiện” rất thông minh và khôn khéo, lặng im không tiếng động giành lại Phong niên thực phủ - tửu lâu kinh doanh có lãi bậc nhất nhà họ Hướng từ trong tay hai mẹ con. Đang lúc Hướng Vân Hoan mải mê gia đấu đến ngươi chết ta sống, vận dụng hết 36 kế binh thư ám toán, thì một nhân vật đặc biệt đã xuất hiện, làm thay đổi cục diện cuộc chơi. Đó chính là Tống thiếu gia – chồng hụt kiếp trước của Vân Hoan, người cả năm ốm yếu nằm trên giường bệnh. Ngay từ ngày đầu gặp nhau, Vân Hoan đã nhận ra, lời đồn trên phố quả nhiên không thể tin. Tống thiếu gia chỉ hơi “mỏng manh” chứ tuyệt không hề “sắp chết”, lại còn phong lưu tiêu sái, toả ánh hào quang nam chính ngời ngời. Tống Trường Bình cũng nhận ra, lời đồn quả là thất thiệt, vị Hướng tiểu thư này có hơi “mạnh mẽ” nhưng lại rất đáng yêu, hắn thích. Nàng lại có một tay nghề nấu ăn rất ngon, sau này không lo chết đói. Vì vậy hắn dùng mọi cách chiếm lấy người đẹp về tay, làm nên một hồi phong ba bão táp ở Tống phủ. Vân Hoan đến tận lúc ngồi lên kiệu hoa cũng không biết mình đã bị một tay “chồng chưa cưới” sắp đặt tất cả. Tống Trường Bình từ khi cưới được Vân Hoan bắt đầu sủng nàng lên trời. Vì thân phận đặc thù ốm yếu của Trường Bình mà trách nhiệm làm dâu của Vân Hoan, kính trà dâng nước gì đó, tất cả đều được dẹp hết, chăm sóc cho chồng là trên hết. Sống chung với nhau, Vân Hoan cũng dần khám phá ra những bí mật động trời của nhà họ Tống, lí do Trường Bình mắc bệnh mãi không khỏi. Cùng với nhau, đôi vợ chồng trẻ mạnh mẽ gạt bỏ hết chướng ngại vật, trả thù từng người đã gây đau khổ cho mình, sống hạnh phúc đến mãi mãi về sau. Truyện đáng yêu vì ngoài tình cảm nam nữ ra thì toàn là đồ ăn ngon, ba nghìn chín trăm loại món ăn từ chiên xào hấp nấu đến uống cái gì, tráng miệng cái gì, đều được miêu tả chi tiết đến mức vừa đọc vừa chảy nước dãi vì đói. Phần gia đấu từ sau khi anh chị về chung một nhà có phần kém hấp dẫn hơn một chút. Nhưng những tình huống đầu truyện mở ra thì cuối truyện cũng đều giải quyết hết. “Cuộc sống mỹ vị của tiểu nương tử” đúng như cái tên của nó, không quá chú trọng trả thù, mỹ thực mới là trên hết. Hãy đọc và cảm nhận nhé các bạn, nhưng đừng có đọc ban đêm kẻo đói chết đấy. ____________ Review by Huyên Tần Bìa Họa Gian Phi - fb/ReviewNgonTinh0105 Nàng kia mặc một bộ giá y đỏ rực, trên gương mặt trang điểm tinh xảo cũng bị nước mắt làm trôi, trên trán từng giọt mồ hôi thay nhau rơi xuống, nữ tử hoàn toàn không có không khí vui mừng khi xuất giá, nhưng nàng không quan tâm, cong đầu gối, gần như khẩn cầu nói với nam tử mặc hoa phục trước mắt “Ngọc Lang, chàng đáp ứng muốn cưới ta, nhưng vì sao ta lại ở đây? Ngọc Lang...” Bộ dáng của nàng hèn mọn như vậy, hèn mọn đến gần như phải quỳ trên mặt đất, nhưng đổi lấy cũng chỉ là bóng lưng kiên quyết của nam tử. Trái tim nữ tử từng chút chìm xuống, bên ngoài hạt mưa tí tách rơi xuống, một tia chớp xẹt qua chiếu vào gương mặt loang lổ nước mắt của nàng, có vẻ phá lệ dữ tợn. Cuối cùng nàng ngã xuống trên mặt đất, thấp giọng nỉ non nói “Chàng đáp ứng muốn cả đời đối tốt với ta, Ôn Ngọc Lương, sao chàng có thể đối đãi với ta như vậy?” Người đưa lưng về phía nàng cuối cùng cũng quay đầu lại “Hoan nhi, nàng tội gì phải như thế? Tống phủ này vẫn là thế gia vọng tộc, nếu nàng gả vào thành Thiếu phu nhân Tống phủ, còn tốt hơn mấy trăm lần so với đi theo ta! Ta, ta đây cũng là thật sự suy nghĩ cho nàng!” “Tống phủ?” Thân mình nữ tử mềm nhũn, trên mặt treo lên một nụ cười thảm, “Tống phủ... Hóa ra ngày ấy ta không nhìn lầm, chàng thật sự cùng Hướng Vân Cẩm dây dưa chung một chỗ! Hướng Vân Cẩm, Hướng Vân Cẩm, ha ha ha...” Nước mắt ngang dọc, nàng ngẩng đầu cười thảm mấy tiếng, cuối cùng yên lặng lau khô lệ “Hóa ra các ngươi sớm đã nghĩ tốt, hôm nay phải gả chính là ta. Tống phủ, ha ha ha, Tống phủ? Ôn Ngọc Lương, ngươi không có lương tâm, ngươi muốn ta thay tỷ tỷ gả cho tỷ phu sao? Ha ha ha...” Tiếng cười của nữ tử thê lương như tiếng khóc của lệ quỷ, mấy câu cuối cùng, nữ tử cũng là nghiến răng nghiến lợi, căm giận nói “Trách ta cả đời kiêu căng, cuối cùng, cũng bị hủy trong tay tiện nhân! Ta không cam lòng, không cam lòng!” Trên má có một dòng nước nóng, theo khóe mắt chậm rãi chảy qua lỗ tai. Hướng Vân Hoan nghi ngờ bản thân mình đang làm ác mộng, đang muốn xoay người để bản thân thoát khỏi bóng đè, nhưng nàng phát hiện tay chân của mình đều mất khí lực, nàng dùng hết toàn lực cố gắng mở mắt ra. Bên ngoài giọt mưa tí tách rơi xuống, cùng tiếng mưa rơi trong mộng nối thành một khung cảnh, Hướng Vân Hoan không tự chủ được rùng mình một cái, trong nháy mắt có chút choáng váng khiến nàng cảm thấy không khỏe, nàng nhịn không được lật người, quay ra cạnh giường nôn khan hai tiếng, đến khi đứng dậy, lúc cảm thấy không đúng thì nam tử trong ác mộng truyền đến một tiếng mừng rỡ “Cẩm Nhi!” “Ngọc Lang.” Ngoài cửa sổ vang lên tiếng trả lời, tuy mang theo chút nghẹn ngào cùng kích động, nhưng cuối cùng vẫn là tê dại khiến trên người Hướng Vân Hoan cũng nổi lên một tầng da gà, “Ngọc Lang, nếu để ta gả cho bệnh lao Tống gia kia, ta chết cùng không sợ, ta chỉ sợ ta phụ chàng.” Nàng kia chắc là giả vờ rơi hai giọt nước mắt, nhưng cũng khiến nam tử kia thổn thức một phen, tiếng hít thở nhợt nhạt của hai người thật sâu truyền vào trong tai Hướng Vân Hoan, làm trong lòng Hướng Vân Hoan không khỏi cảm thấy ghê tởm, cúi đầu lại thêm một trận nôn khan. Đợi đến khi thần trí Hướng Vân Hoan dần dần thanh tỉnh, trong lòng trào lên một cỗ bi thương, tiếp theo là không tiếng động cười cười. Sống lại.... Nàng sống lại vào ngày bọn họ tính kế nàng. Ngày ấy, mưa cũng lớn như vậy, nàng ở nhà sốt ruột, còn tưởng chỉ sợ bỏ lỡ cuộc hẹn với Ôn Ngọc Lương. Khi đó, Hướng Vân Cẩm đến nói như thế nào nhỉ? “Hoan nhi, ta là tỷ tỷ ruột của muội, tự nhiên nên vì muội suy nghĩ.” Đáng tiếc ngày đó, nàng còn đối với Hướng Vân Cẩm thiên ân vạn tạ, nhưng đến cùng tất cả đều là nàng ta đã tính kế tốt. Giả ý giúp nàng giấu diếm phu nhân, dẫn nàng ra cửa, cuối cùng đánh mê nàng, cho Hướng Vân Cẩm và Ôn Ngọc Lương có cơ hội trù tính. Nàng lúc đó thật khờ, khi tỉnh lại, Hướng Vân Cẩm nói thân mình nàng không tốt, chỉ ngất đi thôi. Nàng còn tin!” Buồn cười, thật buồn cười. Hướng Vân Hoan chống tay lên cửa, đầu ngón tay đã sớm trở nên trắng bệch. Sau một lúc lâu, nàng nghe thấy Hướng Vân Cẩm khẽ nói một tiếng, gắt giọng “Ngọc Lang, sao chàng nóng vội vậy.” “Cẩm Nhi, ta nhớ nàng rồi...” Giọng của nam tử hơi khàn khàn, sau khi hít một hơi thật sâu, mới trầm trầm nói “Chỗ cô...” “Chàng giúp ta việc lớn như vậy, mẫu thân cảm kích còn không kịp. Nếu chuyện này có thể thành, ta tự nhiên là của chàng.” “Vậy thì được. Chính là...” Nam tử ngừng lại một chút, chần chờ nói “Hôm nay ta ở trên đường nghe người ta nói, bệnh lao tử Tống gia kia chỉ còn sống được mấy ngày nữa thôi hả?” “Sao? Chàng luyến tiếc?” Giọng của nữ tử mới vừa rồi còn hờn dỗi lập tức chuyển sang sắc bén, “Nàng một lòng gửi gắm cho chàng, chàng cũng giao phó thật tình hay sao? Ngọc Lang, không phải là chàng cùng nàng ta diễn giả thành thật đấy chứ? Được được, nếu chàng không đành lòng, chàng để ta gả cho bệnh lao tử kia, để ngày mai ta lập tức trở thành quả phụ!” “Không không không...” Nam tử kia còn muốn giải thích, nữ tử tăng thêm giọng điệu, nhéo cổ họng vờ nức nở nói “Chàng nhẫn tâm, ta liền xong rồi... Quy củ ở Ung Châu không phải là chàng không biết.... Trước đó vài ngày ta còn nghe nói, quả phụ Trương gia muốn tái giá, rốt cuộc ngay cả mạng đều bị đánh ra ngoài, cuối cùng tái giá không thành, lại rơi vào tội danh bẩn thỉu không ở yên trong nhà’, Trưởng tộc Trương gia dưới cơn giận dữ, dẫn người trong tộc tươi sống đánh chết nàng ta! Tống gia gia phong nghiêm cẩn, nếu ta gả vào, cả đời này đừng nghĩ tái giá cho chàng... Ngọc Lang, sao chàng nhẫn tâm như thế!” Mấy chữ cuối cùng thật sự là đầy nhịp điệu, nhưng Hướng Vân Hoan thật muốn tát nàng ta một cái. Đúng, kiếp trước Hướng Vân Cẩm quả thật không thành quả phụ, nhưng Hướng Vân Hoan nàng chân trước vừa vào Tống phủ, còn chưa làm lễ xong, phu quân của nàng đã đi gặp Phật tổ! Ngày đó nàng trôi qua thế nào? Hướng Vân Hoan nhắm mắt lại, nhớ đến lúc đó nàng mặc hỉ phục xấu hổ đứng ở cửa Tống phủ, một lúc lâu sau mới được người dẫn đến phòng khách. Vốn nàng thật sự cho rằng, có lẽ nàng có thể cứ như vậy thuận lợi trở về Hướng phủ. Nhưng cuối cùng thì sao? Ngày thân phận thay gả của nàng bị vạch trần, Tống gia nổi giận đùng đùng dẫn nàng trở lại Hướng phủ, tức giận nói Hướng phủ đưa hàng giả, lại ám chỉ bát tự của nàng cứng rắn, khắc chết Đại thiếu gia Tống gia! Ngày đó, Hướng Vân Cẩm lê hoa vũ đái khóc kể, nói Hướng Vân Hoan bụng dạ khó lường, ham Tống phủ vinh hoa, trù tính trộm giá y của nàng ta, trèo lên kiệu hoa, cứ thế hại Đại thiếu gia Tống gia, tổn hại tình nghĩa nhiều năm của hai nhà. Người người đều nói Hướng Vân Cẩm là nữ nhi đẹp mắt nhất Hướng gia, nàng ta thục nữ, nàng ta nhu nhược, nàng ta đi lên hai bước cũng phải thở gấp hai hơi, nghỉ ngơi hai lần. Một câu nói của nàng ta, nặng tựa ngàn cân. Khi bị đuổi ra khỏi nhà, nàng thân không một xu, nếu không phải trong lòng nàng còn có phẫn nộ, nàng đã sớm chết ở đầu đường... Cũng may, ông trời còn có mắt! Để đời trước trước khi nàng chết, giúp bản thân thắng trở về được tất cả! Một đời trước, bộ dáng đôi nam nữ này quỳ gối trước mặt mình khóc lóc nức nở, nàng nhớ đến cảm giác giả hận, nhưng đến cùng, giải được mối hận nhất thời, nhưng khó giải được nguyện vọng cả đời. Có lẽ, ông trời cũng muốn để nàng tránh được nửa đời sau đau khổ, cho nên để cô sống thêm một đời? Hướng Vân Hoan một lần nữa lau khô nước mắt. Nhìn về phía ngoài cửa, thấy bóng của hai người ngoài cửa dần dần đến gần, Vân Hoan im lặng một lúc, sau đó vội vàng nằm về trên giường. Một lát sau, Vân Hoan cảm thấy cửa phòng được mở ra, có người bước nhanh đi về phía chiếc giường. Chắc là Hướng Vân Cẩm lấy móng tay chọc mặt nàng, Hướng Vân Hoan ăn đau trong lòng thầm mắng hai câu súc sinh. Hướng Vân Cẩm cũng nhất quyết không tha, mnag theo chút cuồng loạn ghen tuông nói “Không phải là chàng thích gương mặt hồ ly tinh này đấy chứ?” “Cẩm Nhi!” Vân Hoan cảm thấy ghê tởm, Ôn Ngọc Lương lại trầm giọng nói “Ta chỉ thích nàng, sao nàng có thể vũ nhục tâm ý của ta với nàng. Nếu không phải vì nàng, sao ta có thể tận lực tiếp cận nàng ta, nếu không phải vì nàng, ta cần gì phải dỗ nàng ta? Nếu nàng không thích nhìn, ta đây từ nay về sau không gặp nàng ta nữa là được. Chuyện lừa nàng ta xuất giá thay nàng, ta không xen vào nữa!” “Chàng dám!” Hướng Vân Cẩm cao giọng, mắt thấy Ôn Ngọc Lương thật sự nổi giận, nàng ta mềm giọng nói “Ngọc Lương, chàng đừng tức giận, ta chỉ là..... Ta chỉ quá khẩn trương thôi. Nếu chàng không giúp ta, được, ta đi gả cho bệnh lao tử kia, vĩnh viễn cũng không gặp chàng...” Giọng nghẹn ngào, trái tim Ôn Ngọc Lương cũng mềm nhũn, ôm Hướng Vân Cẩm vào trong ngực, khuyên nhủ “Ta sẽ không để nàng gả cho người khác, Cẩm nhi.” “Chàng nhớ đó.” Hướng Vân Cẩm dặn dò, đôi tay kia cũng không thành thật xoa lưng Ôn Ngọc Lương, trên người Ôn Ngọc Lương từ từ nóng lên, hô hấp cũng có chút thở gấp, mắt thấy trong Noãn các này không còn giường, tâm tư nổi lên, nửa xô nửa đẩy dẫn Hướng Vân Cẩm vào bên trong, giơ chân lên két’ một tiếng đóng cửa lại. Trong phòng dần dần vang lên tiếng thở gấp, Hướng Vân Hoan chậm rãi mở mắt ra, trong phòng Hướng Vân Cẩm không quên cảnh giác nói “Ngọc lang chàng nói nhỏ chút, Hoan nhi còn ở bên ngoài.” “Không sợ, nàng ta uống thuốc rồi, thế nào cũng phải nửa giờ sau mới tỉnh, ưm...” Hướng Vân Hoan đứng dậy đứng một lúc, nghe hai người dần dần quên mình, cuối cùng nhẹ chân nhẹ tay ra cửa. Ngoài phòng hạt mưa dần nhỏ, trong phòng cũng là vừa mới bắt đầu. Lúc này, bọn họ đang ở phía đông nam của Hướng phủ, chỗ kia vốn là Hành Vu uyển chỗ ở của Vương thị mẹ ruột Hướng Vân Hoan. Sau khi Vương thị mất, chỗ kia dần dần không có người, chỉ có Hướng Vân Hoan rảnh rỗi thì dọn dẹp. Lại sau này, phụ thân mang Tô thị về phủ, phù chính bà ta, Tô thị không thích nghe người khác nhắc đến Vương thị, càng thêm hạn ché Hướng Vân Hoan đến Hành Vu uyển, thường xuyên như vậy, chỗ này liền triệt để hoang phế. Lúc này, Hướng Vân Hoan quay đầu nhìn Hành Vu uyển, dưới bầu trời màu xám, Hành Vu uyển hiện ra có chút yên tĩnh quỷ dị. Nương, phù hộ ta một đời này không bị tiện nhân bắt nạt, ta muốn bọn họ nợ của ta, phải từng chút trả lại cho ta. Chỗ ở của Hướng Vân Hoan chỗ này cũng không xa, nàng đi chưa được hai bước, bọn hạ nhân mấy ngày trước còn có chút lười nhác cũng ào ào đi ra. Mấy tiểu nha hoàn tránh dưới mái hiên ríu rít nói chuyện, trong đó có một tiểu cô nương vóc dáng không cao, trên mặt cũng mang theo nhiều chấm tàn nhang, lúc này đang hoa tay múa chân, nhìn vẻ mặt ngược lại rất là sốt ruột. “Đó là mèo đen của ta, tên Hắc Tử, cái đầu cũng không to, rất lanh lợi. Sáng sớm lại chạy không có, các ngươi thấy nó sao?” Tiểu cô nương khoa tay múa chân một hồi lâu, mấy nha hoàn chỉ xem như coi náo nhiệt, nghe xong hi hi ha ha nghị luận. “Chẳng lẽ là chạy mất rồi?” “Có phải chạy theo mèo hoang không. Đây là mùa xuân, mèo chịu không nổi.” “A, Thạch Lựu tỷ tỷ thật sự là không xấu hổ, cái gì cũng dám nói ra ngoài.” “Mèo thôi mà, cái này thì có cái gì mà xấu hổ?” Mấy người líu ríu, hồn nhiên không thèm để ý tiểu cô nương mặt đã nén đến đỏ bừng. “Hắc tử của ta là mèo đực, sẽ không xằng bậy...” Dù rằng nàng cực lực giải thích, nhưng giọng nói nhỏ bé này, vẫn biến mất trong thanh âm của đám người. Cuối cùng nàng buông tha cho, yếu thế nói một câu “ Ta lại đi tìm xem.” Đây là thứ muội Hướng Vân Yến đã từng không có cảm giác tồn tại trong mắt nàng, nàng chưa bao giờ chú ý đến muội ấy một tí tẹo nào, nhưng hôm nay xem ra, muội ấy là một tiểu thư, nhưng ở trong một đám nha hoàn cũng có vẻ hèn mọn như thế. Yến nhi, đây là Yến nhi một đời trước vì nàng mà chết... Trong mắt Hướng Vân Hoan xẹt qua một tia kích động, khi hoàn hồn lại thì đã đến gần bên người Hướng Vân Yến, kéo lấy tay Hướng Vân Yến. Một đám người đang chít chít lập tức dừng lại, một lát sau, đám người luống cuống tay chân thi lễ, cao thấp nối tiếp gọi Nhị tiểu thư’, ngay cả Hướng Vân Yến cũng lắp bắp kinh hãi, ngơ ngác nhìn nàng nắm tay chính mình, thất thanh nói “Nhị tỷ, tỷ, sao tỷ lại ở đây?” Hướng Vân Hoan cười với Hướng Vân Yến, sau đó nàng trầm mặt nhìn đám nha hoàn kia, một câu vô nghĩa cũng không, “Trong hôm nay nếu không tìm được mèo của Tam tiểu thư về, các ngươi cũng đừng trở lại!” Một đời trước bản thân quá mức kiêu ngạo ngang ngược, mới có thể khiến bản thân lâm vào hiểm cảnh. Mặc dù như thế, nhưng lúc này nàng vẫn muốn kiêu ngạo một lần. Đám người lại thêm một trận rối ren, giống như ruồi bọ không đầu tản ra chung quanh, Hướng Vân Hoan đột nhiên cất cao âm điệu, “Con mèo kia hình như luôn thích chạy về phía Hành Vân uyển, các ngươi chạy về phía đó tìm trước đi. Tìm từng tấc một cho ta!” Thương tổn nàng, nàng nhất định hoàn trả gấp trăm lần. Ngược lại, cũng thế. Nụ cười bên môi Hướng Vân Hoan dần dần loan ra... Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử của tác giả Ngư Mông.
Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử Ở hai thế giới nàng cùng gả cho một đời trước, Hướng Vân Hoan còn chưa vào cửa đã thành quả phụ, đời này sau khi trùng sinh nàng được Tống Trường Bình sủng vô cùng nhưng hắn cũng rất kỳ lạ. Nàng Hướng Vân Hoan cảm thấy hạnh phúc nhưng cũng có nét sợ ra đây là chuyện xưa của đôi phu thê vật hi sinh tương ái tương sát yêu nhau giết nhau, có tình yêu, có mỹ thực thức ăn ngon, ấm áp lại cẩu giá Ngư Mông Đại Quốc Tặc Phó Kỳ Lân Xem Xuyên Thành Quả Tim Nhỏ Của Nam Phụ Tiểu Hài Ái Cật Đường Xem Lãnh Thảo Hàm Trì Nam Chi Xem Lạc Vương Phi Mạn Diệu Du Li Xem Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích Diệp Ức Lạc Trọng Sinh Chi Một Tờ Giấy Kết Hôn Hắc Miêu Nghễ Nghễ Thư Ký Toàn Năng Của Đường Tổng Đây Là Một Bẹ Cải Trọng Sinh Nguyên Soái Phu Nhân Là Tang Thi Diễm Quỷ Thất Nương Lại Thấy 1982 Hựu Kiến 1982 Tâm Hương Tung Nhân Vật Phản Diện Tổng Đang Hoài Nghi Nhân Sinh Bán Hạ Lương Lương
Tác giả Ngư Mông Thể loại trọng sinh, cổ đại, trả thù Nguồn Tình trạng Full Nội dung Hướng Vân Hoan sinh ra trong một gia đình thương nhân giàu có, cha mẹ yêu thương, cuộc sống vô ưu lo. Đáng tiếc, hạnh phúc ấy kéo dài không bao lâu thì cha nàng sau một chuyến đi xa, lúc trở về mang theo một người phụ nữ và một đứa con riêng. Mẹ Hướng Vân Hoan đau lòng, bệnh mà chết, bỏ lại đứa con gái nhỏ cùng người chồng bội bạc. Từ đó, Hướng Vân Hoan do không có ai chỉ dẫn mà bị mẹ kế nuông chiều, trở thành một tiểu thư kiêu căng nóng nảy, thích gì làm nấy. Trong khi người chị gái cùng cha khác mẹ Hướng Vân Cẩm lớn lên thành một cô gái xinh đẹp dịu dàng, tiếng lành vang xa. Hướng Vân Hoan ngốc nghếch bị mẹ kế và chị gái “ghẻ” lừa, một mặt đối tốt với nàng, mặt khác lại chơi xấu sau lưng. Họ cho Ôn Ngọc Lương, biểu ca của Vân Cẩm đến nhà họ Hướng, dùng vẻ thư sinh đa tình quyến rũ Vân Hoan, để nàng mất cảnh giác. Hai mẹ con hợp tác “thay mận đổi đào”, gài bẫy Hướng Vân Hoan thế thân Hướng Vân Cẩm gả cho Tống thiếu gia – một người bệnh quanh năm nằm liệt giường. Vân Hoan chưa bái đường xong thì Tống thiếu gia đã ngã bệnh chết, nàng trở thành người xui xẻo, mệnh khắc chồng, bị đuổi khỏi nhà họ Tống. Cùng lúc cha của Vân Hoan bị loạn dân giết trên đường đi buôn. Hai mẹ con Hướng Vân Cẩm chiếm đoạt toàn bộ gia sản nhà họ Hướng, còn đuổi Vân Hoan ra đường. Từ đó là chuỗi ngày ngậm đắng nuốt cay của Vân Hoan. Nàng từ một người có tất cả trở thành không gì cả, bị lừa mất trái tim, mất người thân, mất cả tiền bạc. Từ một tiểu thư được chiều chuộng Hướng Vân Hoan phải lăn lê dưới đáy xã hội, làm đủ mọi nghề, hi vọng có một ngày giành lại sản nghiệp của gia đình và trả thù những người đã hãm hại mình. Lại một cô nàng ngây thơ ngu ngốc bị lừa gạt và hãm hại rồi mới sáng mắt ra mà tỉnh ngộ đi báo thù. Tuy cái motif này quả thực có nhàm chán quá đi nhưng mà truyện này thì cũng mang lại chút mới lạ cho tôi đó. Vì có một anh nam chính cũng đúng kiểu giả bệnh nhưng bên trong là hùm báo, đã sủng vợ lên trời luôn, và vì có đồ ăn nữa. Truyện đáng yêu vì ngoài tình cảm nam nữ ra thì toàn là đồ ăn ngon, ba nghìn chín trăm loại món ăn từ chiên xào hấp nấu đến uống cái gì, tráng miệng cái gì, đều được miêu tả chi tiết đến mức vừa đọc vừa chảy nước dãi vì đói. Phần gia đấu từ sau khi anh chị về chung một nhà có phần kém hấp dẫn hơn một chút. Nhưng những tình huống đầu truyện mở ra thì cuối truyện cũng đều giải quyết hết. “Cuộc sống mỹ vị của tiểu nương tử” đúng như cái tên của nó, không quá chú trọng trả thù, mỹ thực mới là trên hết.
Editor LinhCũng chỉ cách một cái mành, đã là hai thế giới khác phòng tràn ngập mùi thuốc cũng không thể che hết mùi máu tươi khiến người ta buồn nôn, trong bụng Vân Hoan cuồn cuộn, theo bản năng liền muốn chạy ra ngoài. Nhưng là ngồi bên trong thùng thuốc, trên người chảy máu, cũng là tướng công của nàng, nàng không khỏi ngừng bước Bình lúc này hai mắt nhắm nghiền, gương mặt phù thũng, hiện ra màu đen khác thường, nhưng môi lại trắng bệch. Từ chỗ Vân Hoan nhìn qua, chỉ có thể nhìn thấy nửa ngực Trường Bình lộ ở trên mặt nước, tay hắn khoát lên thành thùng, trên hai cổ tay cũng cắt hai lỗ nhỏ, máu đen nồng đậm từng chút từng chút nhỏ vào cốc nhỏ đặt ở bên người sống, sao có thể tùy tiện chảy ra?Vân Hoan run rẩy đến gần, nhìn kỹ, liền lập tức phát ngực Trường Bình đột nhiên xuất hiện một cái lại một cái ấn ký màu đen, nếu không phải thứ đó động đậy, nhìn qua chỉ thấy giống như trên da vô ý nhiễm mấy vết mực. Nhưng là lúc này, mấy thứ kia cũng nhúc nhích dần về phía bốn chi chân, tay của Trường Bình, lại giống như đang Hoan không khỏi cảm thấy sợ hãi, không lý do toàn thân nổi đầy da nhìn màu đen đó, đã dần dần nhích đến chỗ cổ tay Trường Bình, lại dọc theo miệng vết thương nơi cổ tay, tích táp rơi xuống, rõ ràng chính là máu màu Nguyên Tu đẩy nàng về phía trước, thấp giọng quát “Mau gọi hắn một tiếng! Bảo hắn hoàn hồn!”“A?” Vân Hoan sững sờ một chút, Lâm Nguyên Tu nói “Vừa rồi là ta gọi ngươi vào. Lúc này ý thức hắn mơ hồ, nếu ngươi không gọi hắn, sợ là hắn sẽ không qua nổi cửa này! Ngươi muốn làm quả phụ sao!”Tống Trường Bình quật cường cắn môi dưới, trên môi đã mơ hồ chảy ra tơ máu. Mãnh liệt run rẩy một phen, mắt thấy sắp thoát lực trượt vào trong nước, Lâm Nguyên Tu vội vàng tiến lên ổn định hắn.“Tướng công!” Vân Hoan giật thót mình, vội vàng kêu, thấy Tống Trường Bình không có phản ứng gì, dứt khoát lại gọ “Trường Bình? Tống Trường Bình? Tống Đại thiếu gia!”Bốn chữ “Tống Đại thiếu gia” vừa mới ra khỏi miệng, Tống Trường Bình rốt cuộc cũng ngừng run, bên miệng thoát ra hai chữ “Vân Hoan...”Vân Hoan ra một thân mồ hôi lạnh, Lâm Nguyên Tu cũng mệt mỏi, nâng tay không biết lại cho thêm thuốc gì vào thùng nước thuốc, Trường Bình dần dần yên tĩnh, màu đen trên mặt cũng dần rút đi.“Vừa rồi Lâm đại phu nói là Đại gia gọi ta vào, sao bây giờ lại biến thành Lâm đại phu?” Vân Hoan nhướn mi hỏi Lâm Nguyên Nguyên Tu chẳng nói đúng sai nhếch miệng nói “Người nhà này từ chủ tử đến hạ nhân ai cũng cứng đầu như nhau. Chủ tử đau muốn chết, luôn miệng gọi tên nương tử mình, lại thế nào cũng không chịu mở miệng để nương tử nhìn thấy thảm trạng của mình. Thạch đầu kia cũng chui từ hố phân ra, trừ lời của Tống Trường Bình, ai cũng không nghe. Dù sao hắn cũng choáng váng, không bằng ta đến giúp hắn một chút. Loại tình huống này, còn có người tin cậy bên cạnh, luôn tốt. Ngươi xem, vừa rồi ngươi vừa gọi tên hắn, không phải tốt rồi sao?”Rõ ràng, Tống Trường Bình cũng không muốn cho nàng xem bộ dáng hắn lúc này. Lâm Nguyên Tu lại đẩy một cái, đã lừa gạt Thạch đầu bên ngoài, cũng lừa cả nàng tiến rồi, cô nương nhà bình thường, ai có thể chịu được loại trường hợp này. Nếu đổi lại là đời trước, Vân Hoan đã sớm bị dọa sợ quay đầu bỏ chạy. Ngay cả vừa rồi, ý niệm duy nhất của nàng cũng là trốn. Nhưng là đứng đó một lúc lâu, nàng lại dần nhíu trong thùng thuốc, sợi đen trên người Trường Bình rút đi, tuy rằng chỉ có mỗi một sợi đen di động, hắn vẫn muốn giãy dụa một phen, nhưng lúc này lại giống như ngủ mê mệt.“Cổ.... Độc?” Vân Hoan chần chờ quay đầu, thấy trên mặt Lâm Nguyên Tu xẹt qua kinh ngạc, trong lòng nàng cũng căng một Nguyên Tu vốn tưởng rằng Vân Hoan nhất định sẽ quay đầu bỏ chạy, ít nhất cũng sẽ thét chói tai, hoặc khóc rống. Quả thật trên mặt nàng cũng xẹt qua nét kinh ngạc, nhưng bất ngờ chính là, Vân Hoan dần dần tỉnh táo lại, cuối cùng là ngưng thần suy tư, thốt ra hai chữ cổ độc’.“Đại nãi nãi quả nhiên kiến thức rộng rãi.” Lâm Nguyên Tu thở dài.“Ta chỉ là... từng xem qua ghi chép về cái này trong địa lý chí’.”Vân Hoan thật sự xem qua sách này, nhưng nàng chân chính hiểu được, lại không phải đến từ sách. Nhưng nàng cũng không thể nói cho Lâm Nguyên Tu, một đời trước, nàng từng tận mắt thấy tình trạng của người trúng cổ?Lúc đó nàng còn ở Kiến Châu, hàng xóm cách vách không biết đắc tội với ai, hàng tháng luôn có mấy ngày trong bụng giống như bị côn trùng cắn, thống khổ, không phát tác lại giống như người bình thường. Rất nhiều đại phu đến xem đều tra không ra ngọn nguồn, trơ mắt nhìn người này càng ngày càng gầy. Sau này vẫn là một vị hàng xóm cao nhân kiến thức rộng rãi liếc mắt một cái liền nhìn thấu chứng bệnh của người nọ, vất vả cứu về cho hắn được một Hoan kết giao với vị cao nhân kia cũng là khi đó, nói là cao nhân, thật ra cũng chỉ là một nam tử cùng tuổi với nàng, chính là vừa khéo xuất thân trong đất Thục, am hiểu đạo lý dùng cổ, người nọ tên Miêu Ngọc đó Vân Hoan cùng Tôn thị ba người không đội trời trung, nghĩ cách muốn bọn họ chết, còn cố ý hỏi hỏi Miêu Ngọc Tủy về cổ đó Miêu Ngọc Tủy thế nào cũng không chịu nói cho nàng biết, chỉ nói biện pháp này quá mức hung hiểm, triều đình sớm đã liệt cổ độc vào mười tội ác tày trời không thể tha, nếu bị phát hiện, đó là phải chịu cực đó Vân Hoan dây dưa hắn một hồi lâu, dùng mất bao nhiêu thức ăn ngon mới dỗ được hắn mở đó, hắn cũng chỉ hơi nói qua về phương pháp nuôi cổ mùng năm tháng năm vào lúc giữa trưa, thu thập đủ trăm loại trùng, lớn đến rắn, nhỏ đến con rận, cùng đặt vào trong một cái hũ, để chúng tự giết lẫn nhau, rỉa rói lẫn nhau, thừa lại một con cuối cùng chính là cổ. Nếu thừa lại là rắn thì tên là xà cổ, thừa lại rận thì gọi là sắt cổ. Nếu muốn dùng nó để giết người, chỉ cần để người nọ ăn cổ này, cổ có thể chậm rãi rỉa sạch lục phủ ngũ tạng của hắn, thẳng đến khi kí chủ truyền thuyết, lợi hại nhất là Kim Tàm cổ, còn có thể giúp người làm việc, chỉ cần chủ nhân Kim Tàm cổ làm mẫu, nó liền có thể làm, quét rác cấy mạ mọi thứ đều tinh Miêu Ngọc Tủy nói đến cái này, nàng còn cực kỳ hồn nhiên hỏi một câu, “Vậy Kim Tàm cổ này không phải ốc đồng cô nương* sao? Thật sự tốt!”* Ốc đồng cô nương Như cô ốc bước ra từ quả thị đó Miêu Ngọc Tủy âm trầm trả lời “Kim Tàm cổ này một năm nhất định phải ăn một người, nếu người nuôi nó không thể cung cấp người sống cho nó, vậy đồ ăn của nó, chỉ có thể là chính chủ nhân của thể thấy được, tất cả các loại cổ này âm hiểm độc ác đến cỡ nào, không phải bụng dạ khó lường mưu tài sát hại tính mạng, vậy nhất định là có thâm cừu đại cổ độc ngắn nháy mắt liền chết, dài còn có thể chịu đựng mười mấy năm, mới có thể biết đó là cổ gì.“Đại gia trúng chính là âm xà cổ, năm trước sau khi hồi phủ liền trúng cổ độc, lập tức liền tới tìm ta trị liệu.” Sợi đen trên người Tống Trường Bình dần dần biết mất, Lâm Nguyên Tu thay hắn băng bó còn không quên nói cho Vân Hoan “Vốn là âm xà độc, lại theo rượu vào bụng, càng khó trị. Nếu tìm tới ta chậm thêm chút nữa, sợ là mạng nhỏ khó bảo toàn. Hiện thời ta cũng chỉ có thể dùng thuốc đuổi, dẫn nó ra từ máu trong cơ thể. Cũng may đại gia trụ cột mạnh, nếu không ép buộc như vậy, người bình thường thật đúng không chịu nổi.”“Tiếp tục lấy máu như vậy, người sẽ chết sao?” Vân Hoan gọn gàng dứt khoát hỏi.“Lấy máu sẽ không chết người, chỉ cần bổ sung thức ăn bổ máu, cuối cùng có thể bảo trụ mạng.” Lâm Nguyên Tu giải thích nói, thuận miệng đối cửa hổ “Thạch đầu, tiến vào!”Thạch đầu hai ba bước đã xông vào, quen thuộc cùng Lâm Nguyên Tu chuyển Tống Trường Bình từ trong bồn tắm ra, vững vàng an trí trên giường ở bên cạnh. Lâm Nguyên Tu lại cầm thuốc mỡ lên cổ tay Trường Bình, tỉ mỉ bôi lên miệng vết thương lập tức không nhìn ra dấu đến cuối, Tống Trường Bình cũng ngất, môi gắt gao nhếch lên, nhìn quật cường vô cùng.“Qua nửa canh giờ lại đưa hắn về nhà kề.” Lâm Nguyên Tu phân phó Thạch chuyện, dẫn Vân Hoan đến chính đường, “âm xà cổ này độc cực kì, mỗi tháng phát tác một lần, mỗi một lần dẫn nó ra ngoài là một cửa ải, nếu không vượt qua được, đó là cái chết.”Lòng Vân Hoan lộp bộp nhảy lên đời trước, hắn chính là bởi vì không qua nổi cửa này, cho nên buông tay đi Tây Thiên?Năm đó nàng hận Tô thị như vậy, cuối cùng cũng không dùng cổ độc hại bà ta. Tống Trường Bình rốt cục là bị ai hạ cổ độc?Nàn cảm thấy nghi hoặc, Lâm Nguyên Tu ở một bên lẩm bẩm “Năm trước đến nay, theo lý cổ này cũng thanh lọc không sai biệt lắm, chỉ cần lại thanh lọc hai ba lần nữa, sau này hắn có thể cùng người bình thường không khác lắm. Trước đây hắn giống y như cọc gỗ, khuôn mặt tươi cười, còn tưởng rằng hắn muốn làm hòa thượng. Nào biết hắn đột nhiên sinh ra ý niệm muốn cưới vợ. Hại ta chưa kịp dặn dò hắn, liền thành hôn. Nhìn xem, một đêm động phòng hoa chúc, ngay cả cổ trong người cũng không an phận theo. Hại ta tháng này đều đã đến hai lần rồi...”Mặc dù người nói vô tâm, Vân Hoan nghe xong mặt đỏ đều sắp nhỏ ra máu người trúng cổ độc cần phải thanh tâm quả dục, cổ độc này hiểu được tâm tư người, kí chủ động dục niệm, cổ độc cũng hưng phấn quan trọng như vậy, Lâm đại phu thế nhưng quên nói cho Tống Trường Bình, rõ là ..... lang băm mà!Vân Hoan nghiến răng nghiến lợi, trong lòng không khỏi lại nghĩ tới tình hình đêm qua, nếu Tống Trường Bình cứ như vậy chết đi, thật sự là oan uổng!“Khụ khụ, dẫn đến cũng tốt, một lần dọn sạch cổ, bớt việc. Chính là, nếu hắn lại động huyết khí, cổ này làm loạn lên, chịu đau khổ cũng chỉ có chính hắn. Nghe nói Đại nãi nãi có một tay trù nghệ giỏi, vậy bản sách dược thiện này ta sẽ đưa cho Đại nãi nãi!” Lâm Nguyên Tu tùy tiện quăng ra một cuốn sách, thu thập hòm thuốc, nhấc chân liền muốn đi. “Ta còn phải đến trước mặt Lão thái thái đáp lời.”Vân Hoan nhận sách, vội vàng ngăn đón ông “Lâm đại phu, tướng công ta sẽ chết sao?”“Là người đều sẽ chết.” Lâm Nguyên Tu thuận miệng liền đáp, ngừng một lát lại nói “Thời điểm khó nhất hắn cũng đã vượt qua rồi. Sau này có Đại nãi nãi ở bên cạnh Đại gia, hắn còn bỏ được mà chết? Yên tâm 100% đi, mạng hắn bây giờ cứng lắm, không chết được đâu!”“A di đà phật!” Vân Hoan niệm một câu phật hiệu, tảng đá trong lòng rơi xuống rèm nhìn Tống Trường Bình trên giường, không khỏi lại nghiến răng đồ lừa đảo này, lừa nàng vào Tống phủ, còn muốn gạt nàng? Đại sự sống còn cũng không biết nói một tiếng. Nếu hắn cứ yên lặng không một tiếng động rời đi, nàng phải giải thích thế nào?Nghĩ Tống Trường Bình cũng có ý muốn gạt nàng chuyện này, xem nàng là tiểu thư nũng nịu, chịu không nổi tình huống này? Hay là coi nàng là một vật trang trí, cưới về cung?Vân Hoan cắn môi dưới nghĩ Hướng Vân Hoan nàng không bắt nạt người bệnh, chờ ngày khác hắn khỏi hẳn, xem nàng có cẩn thận dọn dẹp hắn hay không! Hiện nay nàng là nương tử hắn, có chuyện gì không thể cùng nàng thương lượng? Hay là, hắn còn muốn cùng vị Lục La cô nương nuội trong viện kia thương lượng hay sao?Hừ!Vân Hoan bước đến gần hai bước, thấy Tống Trường Bình nằm yên lặng, dứt khoát vươn tay hung hăng nhéo hắn một phen. Đêm qua hắn kiêu ngạo như vậy, xem, xui xẻo chưa? Nằm hả? Đáng đời!Aiz, làn da này thật sự là xinh đẹp. Nếu lại tiếp tục gầy xuống cũng không đẹp nữa, nàng cẩn thận suy nghĩ nên bồi bổ hắn thế Hoan ở bên cạnh coi giữ hắn đủ nửa canh giờ, cùng Thạch đầu chuyển hắn lên xe lăn, lại đưa đến phòng tắm bên cạnh phòng tắm Hoan hoảng hốt nhớ lại, lần trước nàng vào nhầm nhà kề, có lẽ khi đó hắn cũng mới gặp phải đau khổ như vậy, cho nên khi thấy nàng mới có chút kích đó sao nàng lại không nhìn ra trên người hắn không phải bệnh, mà là cổ đây!Không, chuyện này cũng không trách được nàng. Người nào sau khi gặp phải một lần đau khổ, còn có thể cười nói đùa giỡn nàng chứ?Vân Hoan oán giận nghĩ, trong phòng đã có động vội đi vào, Tống Trường Bình trong thùng tắm đang đưa lưng về phía nàng, nàng vội vàng đi lên hỏi, “Đỡ hơn sao?”Tống Trường Bình cả người run lên, quay đầu lại gặp nàng, sắc mặt lập tức trầm xuống, “Sao lại là nàng? Thạch đầu đâu?”
Giới thiệu Ở hai thế giới nàng cùng gả cho một người. Một đời trước, Hướng Vân Hoan còn chưa vào cửa đã thành quả phụ, đời này sau khi trùng sinh nàng được Tống Trường Bình sủng vô cùng nhưng hắn cũng rất kỳ lạ. Nàng Hướng Vân Hoan cảm thấy hạnh phúc nhưng cũng có nét sợ hãi. Thực ra đây là chuyện xưa của đôi phu thê vật hi sinh tương ái tương sát yêu nhau giết nhau, có tình yêu, có mỹ thực thức ăn ngon, ấm áp lại cẩu huyết. TẢI EBOOK MỚI NHẤT Like page để cập nhật truyện hay Tải Ebook Truyện Miễn Phí Tài khoản VIP tải ebook không quảng cáo Xem Hướng dẫn tải ebook về máy TẢI EBOOK Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử AZW3 TẢI EBOOK Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử PRC/MOBI TẢI EBOOK Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử EPUB TẢI EBOOK Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử PDF
Ebook Cuộc Sống Mỹ Vị Của Tiểu Nương Tử của tác giả Ngư MôngỞ hai thế giới nàng cùng gả cho một đời trước, Hướng Vân Hoan còn chưa vào cửa đã thành quả phụ, đời này sau khi trùng sinh nàng được Tống Trường Bình sủng vô cùng nhưng hắn cũng rất kỳ lạ. Nàng Hướng Vân Hoan cảm thấy hạnh phúc nhưng cũng có nét sợ ra đây là chuyện xưa của đôi phu thê vật hi sinh tương ái tương sát yêu nhau giết nhau, có tình yêu, có mỹ thực thức ăn ngon, ấm áp lại cẩu huyết.
cuoc song mi vi cua tieu nuong tu