cuong hau ngoan ngoan de tram sung

Cuồng Hậu Ngoan Ngoãn Để Trẫm Sủng Được 6.32/10 từ 14 phiếu bầu. Mục tiêu của hắn là làm cho nàng hạnh phúc sủng nàng tới tận trời, đem tất cả những thứ tốt nhất thiên hạ cho nàng.Mục tiêu của cuộc đời nàng: Giúp đỡ hắn làm bạn với hắn, nếu hắn làm Hoàng Đế, nàng nhất định là Hoàng hậu. Đảm nhận vai Hoàng, nhân vật mà Quách Ngọc Ngoan thủ vai sẽ phải trải qua rất nhiều những biến cố của cuộc đời. Là người đồng hành và ngang cơ với Cường "chột", tuy nhiên sau khi Cường "chột" (Bình Minh đóng) có được đôi mắt xanh huyền bí, Hoàng đã lăm le muốn soái ngôi người anh em và mục đích này đã bị phát hiện và lật đổ đầy bất ngờ. Mẹ nuôi hiếm muộn, không có con cái, thế nên khi rước Kiều Mai Lý về, bà hết mực thương yêu. Nhìn cô bé ngoan hiền xinh xắn lại còn lanh lợi, mẹ nuôi càng thêm chiều chuộng, có món gì ngon là cho bà không tiếc. Có lẽ vì tuổi còn nhỏ, ai thương thì bà cũng yêu lại. Có thể ở trước mặt bệ hạ, còn không phải là ngoan cùng am thuần tựa như. Không dám có chút bất kính. Thầm nghĩ nơi đây, Hoàng Hậu nhìn về phía Chu Hậu Chiếu ánh mắt, mang theo sùng bái, kính ngưỡng màu sắc. "Bệ hạ, như vậy một lần, ngài mục tiêu là. . ." "Ninh Vương!" Thu doan buoc nguoi dan, can bo cong nhan tham gia hop tong ket thi dua chi la de kiem tra thai do tu tuong, su trung thanh, tuan lenh ngoan ngoan, biet so va ngoan ngoan vang loi Dang Cong. 16. CS chu truong ham doa moi mat: bang com ao gao tien, nha o, chua binh, viec lam, hoc hanh, xin viec, di lai, noi nang. Sử dụng thực phẩm bổ sung chất này là lựa chọn khôn ngoan chống lại trầm cảm. Gà tây có chứa tryptophan giúp điều trị các vấn đề tâm lý như trầm cảm. Chuối Một số nghiên cứu đã chỉ ra mối liên hệ giữa cảm giác chán nản và tình trạng sụt giảm tiroxin. Đây là một loại amino axit có tác dụng sản sinh hormone vui vẻ dopamine. Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Reads 448,558Votes 11,319Parts 103Time 28h 45mComplete, First published Oct 31, 2018Table of contentsWed, Oct 31, 2018Wed, Oct 31, 2018Wed, Oct 31, 2018C3-Ta, đối với mạng ngươi không có hứng thú!Wed, Oct 31, 2018C4-Ta muốn ở chỗ của ngươiWed, Oct 31, 2018C5-Đối phó Doãn gia, người nào sai khiến?Wed, Oct 31, 2018C6-Tìm người trong bức họa, tìm nàng?Wed, Oct 31, 2018C7-Ta việc gì phải quản ngươi có phải là muội muội hắn hay không!Wed, Oct 31, 2018Wed, Oct 31, 2018Wed, Oct 31, 2018C10-Không kiêu ngạo, không siểm nịnhWed, Oct 31, 2018Wed, Oct 31, 2018Wed, Oct 31, 2018Wed, Oct 31, 2018Wed, Oct 31, 2018C15-Thuận nước đẩy thuyền, tội chi mà không làm!Wed, Oct 31, 2018Wed, Oct 31, 2018C17-Chúng ta hợp tác chứ?Wed, Oct 31, 2018C18-Không phân biệt tốt xấu!Wed, Oct 31, 2018C19-Hạ độc? Một chút thủ đoạn mà thôi!Wed, Oct 31, 2018C20-Mong ngươi lần sau đừng ngu xuẩn như vậy!Wed, Oct 31, 2018C21-Giang thượng vương gia Tây Nhạc LinhThu, Nov 1, 2018C22-Giao dịch. Bán bức họa!Thu, Nov 1, 2018Thu, Nov 1, 2018Thu, Nov 1, 2018Thu, Nov 1, 2018C26-Công tử nhà ta mời cô nươngThu, Nov 1, 2018C27-Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp đằng sauThu, Nov 1, 2018Thu, Nov 1, 2018C29-Bức họa này ngươi có muốn không?!Thu, Nov 1, 2018C30-Cách xa hắn một chút!Thu, Nov 1, 2018Sat, Nov 3, 2018C32-Tỷ thí? Ngươi không xứng!Sat, Nov 3, 2018C33- Quỳ xuống nói xin lỗi!Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018C37- Kéo loạn nhân duyên? Buồn cười!Sat, Nov 3, 2018C38- Ngươi giả ta cũng giả, ngươi phách lối ta phách lối hơn!Sat, Nov 3, 2018C39-Ba nam nhân một sân khấuSat, Nov 3, 2018C40-Ra ngoài giao du, Lạc Huyền Lăng?Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018C44- Cái đích cho mọi người chỉ trích?Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018C48-Nguyên nhân của vết sẹoSat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018C51-Bởi vì ta thích ngươi!Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018Sat, Nov 3, 2018C55- Tình cảm của Doãn Lưu QuangSat, Nov 3, 2018C56- Du hồ? Có âm mưu gì?Sat, Nov 3, 2018C57-Xin lỗi? Nàng không có hứng thú tiếp nhận!Mon, Nov 5, 2018C58-Không phải hành đại lễ này!Mon, Nov 5, 2018C59-Như nước với lửa? Nàng liền thêm dầu vào lửa!Mon, Nov 5, 2018Mon, Nov 5, 2018C61-Ta cũng là ngươi có thể ám toán?Mon, Nov 5, 2018C62-Bức hôn? Bổn tọa không lấy!Mon, Nov 5, 2018C63-Cầu hôn sao? Vậy ta từ hôn!Mon, Nov 5, 2018C64-Các ngươi yêu thích ta thì sao? Ta đổi vẫn không được sao!Wed, Nov 7, 2018C65-Chán sống? Tiễn ngươi một đoạn đường!Wed, Nov 7, 2018C66-Hoa Tang Linh ở trong tay Lam Cẩn Du?Wed, Nov 7, 2018C67-Nam Ức Tịnh, ngươi không chết?!Wed, Nov 7, 2018C68-Nhận tổ quy tông sao?!Wed, Nov 7, 2018Wed, Nov 7, 2018C70-Nàng lại muốn gả cho hắn?!Wed, Nov 7, 2018Thu, Nov 8, 2018Thu, Nov 8, 2018Thu, Nov 8, 2018C74-Trúng tên! Vết thương tái phát!Thu, Nov 8, 2018C75-Bị thương nặng khó trị!Thu, Nov 8, 2018C76-Chiến thắng! Lên đường tìm thuốc!Thu, Nov 8, 2018C77-Người nào khuynh tâm người nào?!Thu, Nov 8, 2018Thu, Nov 8, 2018C79-Khói lửa, chiến tranh nổi lên!Thu, Nov 8, 2018C80-Lập uy trên triều, tra nam nhận lấy cái chết!Thu, Nov 8, 2018C81-Giết phụ thân? Không, bổn tọa chỉ đang giết tên súc sinh!Thu, Nov 8, 2018C82-Nữ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!Fri, Nov 9, 2018Fri, Nov 9, 2018Fri, Nov 9, 2018C85-Chia một chén súp? Không có cửa đâu!Fri, Nov 9, 2018Fri, Nov 9, 2018Fri, Nov 9, 2018C88-Một mạng đổi một mạngFri, Nov 9, 2018C89-Chết sĩ diện mặt, chỉ có thể sống chịu tộiFri, Nov 9, 2018Fri, Nov 9, 2018C91-Chuyện bảo tàng Võ Lâm phải làm sao?Fri, Nov 9, 2018C92-Khả năng tính toán thật tốt!Fri, Nov 9, 2018C93-Ngươi là cái thá gì?!Fri, Nov 9, 2018C94-Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt!Mon, Nov 12, 2018Mon, Nov 12, 2018Mon, Nov 12, 2018C97-Hạ U Lan bị cường bạoMon, Nov 12, 2018C98-Thế cục thay đổi, cả gan mưu nghịch?Mon, Nov 12, 2018Mon, Nov 12, 2018Mon, Nov 12, 2018Mon, Nov 12, 2018Mon, Nov 12, 2018Edit Lãnh Thiên Nhii Nàng là Cung chủ Ma Cung xinh đẹp, tàn nhẫn. Giết Công chúa, phế Hoàng hậu, đoạt vị đăng cơ. Hắn là Hoàng tử câm, thân thể lại ốm yếu. Đoạt ngôi vị Hoàng Đế, chinh phạt tứ quốc, quân vương thiên hạ. Mục tiêu của cuộc đời hắn Yêu nàng sủng nàng, đem tất cả những thứ tốt nhất thiên hạ cho nàng. Thái tử, Vương gia đều muốn đến đoạt nàng?! Nực cười!! Bọn họ có thể sủng nàng hơn ta sao?! Mục tiêu của cuộc đời nàng Giúp đỡ hắn làm bạn với hắn, nếu hắn làm Hoàng Đế, nàng nhất định là Hoàng hậu. Công chúa, danh kỹ đều đánh chủ ý lên người hắn?! Không thành vấn đề!! Tới một người giết một người, đến hai người giết một đôi! Bọn họ có cùng câu tục ngữ Người trong thiên hạ sống chết thế nào thì có quan hệ gì tới ta, chỉ cần hắn nàng ở bên cạnh ta là tốt rồi! Nguồn DĐ Lê Quý Đôn1trùngsinh Thể loại Cổ đại, trùng sinh, nam cường, nữ cường phúc hắc, tuyệt đối sủng vănSố chương 101 chươngEditor Lãnh Thiên NhiiConverter Amy DiepNàng là Cung chủ Ma Cung xinh đẹp, tàn nhẫn. Giết Công chúa, phế Hoàng hậu, đoạt vị đăng là Hoàng tử câm, thân thể lại ốm yếu. Đoạt ngôi vị Hoàng Đế, chinh phạt tứ quốc, quân vương thiên tiêu của cuộc đời hắn Yêu nàng sủng nàng, đem tất cả những thứ tốt nhất thiên hạ cho tử, Vương gia đều muốn đến đoạt nàng?! Nực cười!! Bọn họ có thể sủng nàng hơn ta sao?!Mục tiêu của cuộc đời nàng Giúp đỡ hắn làm bạn với hắn, nếu hắn làm Hoàng Đế, nàng nhất định là Hoàng chúa, danh kỹ đều đánh chủ ý lên người hắn?! Không thành vấn đề!! Tới một người giết một người, đến hai người giết một đôi!Bọn họ có cùng câu tục ngữ Người trong thiên hạ sống chết thế nào thì có quan hệ gì tới ta, chỉ cần hắn nàng ở bên cạnh ta là tốt rồi!Đoạn ngắn 1"Điện hạ, Nam Hải quốc kia làm sao bây giờ?""Đình chỉ hết thảy hành động.""Cái gì?! " Thuộc hạ hoài nghi lỗ tai của mình xảy ra vấn đề. Bây giờ Nam Hải quốc đã có thể chiếm dễ như trở bàn tay, thế nhưng điện hạ vào lúc này muốn đình chỉ toàn bộ hành động?!"Ức Tịch muốn, liền cho nàng đi." Vẻ mặt hắn khẽ lộ ra vẻ cưng chìu."Nhưng mà....""Có vấn đề sao?!" Âm thanh ôn như như ngọc, nhưng lại có áp lực vô hình."Dạ không có."Mệnh lệnh của điện hạ không được phép kháng cự. Hắn có một trăm lá gan cũng không dám nói một chữ "Không"Nhưng mà, đây chính là Nam Hải quốc a~, và Đông Lâm giống nhau đều là một trong tứ quốc thống trị bầu trời đại ngắn 2"Hoàng thượng, thần có điều khởi tấu!" Quan viên chính trực mới bước vào triều làm quan mở lời nói."Hử? Ái khanh mời nói." Mỗ nam mệt mỏi nhếch mi, miễn cưỡng đáp."Hoàng hậu nương nương công khai hành động, thái độ làm người ghen tị....." Tên quan viên này thật sự không biết sống chết lại đi nói huyên thuyên quở trách mỗ nữ hung ác, các quan viên khác đều hướng ánh mắt đồng tình về phía hắn."Nói xong rồi?" Mỗ nam nhìn thoáng qua các quan viên khác, ung dung hỏi."Các vị ái khanh thấy thế nào?""Khởi bẩm Hoàng Thượng, Hoàng hậu nương nương hiền đức hào phóng, mẫu nghi thiên hạ, người này cư nhiên dám phỉ báng Hoàng hậu nương nương, chúng thần cho rằng hắn cần phải bị đưa đi lưu đày!""Một khi đã như vậy, liền làm theo ý kiến của chúng ái khanh đi." Mỗ nam miễn cưỡng câu đó về sau, trong triều không người nào dám nói một từ "Không" với Hoàng hậu nương nương hậu nương nương luôn đúng. Nếu Hoàng hậu nương nương có sai lầm, mời xem lại điều một ở trên!Đoạn ngắn 3"Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương chặn sứ giả Bắc Mạc lại." tiểu thái giám hoảng hốt, ấp úng nói."Chặn lại thì chặn lại! Có gì phải kinh hãi." Mỗ nam ôn nhã khiêu mi."Hoàng hậu nương nương sai người cởi hết quần áo của sứ giả Bắc Mạc!" Tiểu thái giám lo lắng vạn phần."Chỉ cần Ức Tịch cao hứng, cứ thuận theo nàng làm gì cũng được." Mỗ nam tùy ý đáp."Nhưng mà Hoàng Thượng, sứ giả Bắc Mạc kia là Thiếu chủ Bắc Mạc Thiên!" Tiểu thái giám không sợ chết nói."Cái gì?" Mỗ nam rốt cuộc có phản ứng, trong nháy mắt biến mất ở trước mặt tiểu thái lại vẻ mặt hóa đá của tiểu thái giám. Hắn nghe thấy Hoàng Thượng bỏ lại câu nói sau cùng trước khi biến mất."Cư nhiên là nam nhân!."Đoạn ngắn 4"Mẫu thân, có người khi dễ Phượng nhi!" Một cậu bé dáng vẻ hiu quạnh, vẻ mặt tỏ ra đáng thương, lôi kéo mỗ nữ nói."Ai dám khi dễ con? Mẫu thân sẽ đi thu thập hắn!" Mỗ nữ nói."Nhưng mà Phượng nhi lo lắng mẫu thân sẽ đánh không lại hắn!" Cậu bé lôi kéo tay áo của mỗ nữ, vẻ mặt lo lắng."Mẫu thân đánh không lại thì chằng phải còn có cha con sao! Vậy để cho cha con đánh hắn đi!" Mỗ nữ nhướn mi"Đây chính là mẫu thân nói, không thể gạt người nga~!" Trong mắt cậu bé lóe lên một tia giảo hoạt, giả bộ làm ra vẻ ngây ngô nhìn mỗ nữ."Mẫu thân lúc nào lừa gạt con, nói đi, là ai khi dễ con?" Mỗ nữ sờ sờ cái đầu nhỏ nói."Là phụ thân!" cậu bé cao giọng sau đó trên mặt mỗ nữ xuất hiện ba đường hắc tuyến, mỗ nam ở bên cạnh mỗ nữ, tiến hành cưỡng bức mỗ nữ dưới hạ thân, rồi sau đó tự mình hại mình. Trên không vài con quạ đen bay qua, kêu những tiếng làm người nghe phải rùng mình. Bên cạnh lương đình cỏ cây đều héo rũ, trong không khí cũng thêm vài phần hương vị tiêu điều, mùa thu năm nay đến sớm hơn năm Ức Tịnh toàn thân mặc trường bào đỏ lửa xinh đẹp, ngồi bên trong lương đình, sự xinh đẹp kiên định đứng giữa sự hoang vắng đối lập tạo lên cảnh tượng hoàn toàn mê tay nàng cầm nhánh cỏ làm tăng thêm vẻ tiên diễm lóa mắt, mà y phục màu đỏ lửa của nàng càng làm tôn thêm nước da trắng muốt tinh tế, khiến cho cả người nàng giống như được phủ lên một tầng ánh sáng rực rỡ.“Cung chủ, người của hoàng thất Nam Hải đến đây” Một nha hoàn đi đến bên cạnh lương đình, nha hoàn dung mạo khá xinh đẹp chăm chú nhìn Nam Ức năm trước cung chủ được lão cung chủ Ma Cung cứu được, theo lão cung chủ nói, hắn lúc ấy đi ngang qua bãi tha ma, phát hiện cung chủ. Hết sức ngạc nhiên có người vậy mà trúng độc đã tắc thở mà cơ thể vẫn ấm như chưa chết, hơn nữa cung chủ nói người này là kỳ tài luyện võ ngàn lăm khó gặp, vì vậy mới cứu cung chủ trở khi cung chủ được cứu, cả ngày lẫn đêm đều ngồi yên, một câu cũng không nói. Ngồi suốt bảy ngày bảy đêm, rốt cuộc yêu cầu lão cung chủ dậy võ công, dường như thay đổi thành một người khác, tuyên bố sẽ đánh bại tất cả các cao thủ trong Ma Cung, trở thành cung chủ Ma Cung tiếp theo, khi nàng được phái đến bên người cung bốn năm, nàng nhìn cung chủ mỗi ngày mỗi đêm liều mạng luyện võ như không muốn sống, nhìn cung chủ từ sợ sệt giết người đến giết người không chớp mắt, nhìn cung chủ một đường thống khổ nhưng vẫn quyết tuyệt đi lên vị trí cung chủ Ma Cung, trong lòng của nàng, càng nhiều chính hơn là thương tiếc, không có ai biết, thoạt nhìn cung chủ xinh đẹp ngoan tuyệt tàn nhẫn nhưng trong lòng lại cất giấu bao nhiêu đau Ức Tịnh nghe được trong lời nói Tiểu Tuyết, hờ hững nâng lên đối mắt, một đôi con ngươi đen bên trong cất giấu ngọn lửa cừu hận, khóe môi xinh đẹp của nàng gợi lên một chút tươi cười khó hiểu, giọng nói thong thả ung dung “Rốt cục đã đến”Năm đó nàng muốn đi đến tẩm cung là muốn kể sự tình cho mẫu hậu nghe, nhưng lại không có nghĩ đến hóa ra đổi lấy từ mẫu hậu một ly rượu độc, tại lúc đó nàng mới biết được, nguyên lai mẫu hậu từ lúc nàng sinh ra đã muốn dùng nàng thay thế ca ca đi làm con tin, hóa ra mẫu hậu quan tâm nàng chính là sợ hãi nàng sẽ vạch trần sự dối trá năm đó, nguyên lai mẫu hậu phái Thanh Nhi ở bên người nàng không phải vì bảo hộ nàng mà là vì giám thị nàng, nguyên lai mẫu hậu đã sớm muốn lấy mạng nàng!Khi mẫu hậu tàn nhẫn vô tình đem rượu độc đổ vào trong miệng nàng, nàng mới biết được, tất cả mọi thứ quan tâm nàng đều là giả, tất cả đều là giả! Mẫu hậu sủng ái nàng là giả, tình yêu của Lam Cẩn Du cho nàng là giả. Nàng chịu nhục, nhận hết ủy khuất đi bảo vệ bọn họ, tất cả đều chỉ muốn lợi dụng nàng! Quyền thế ở trước mặt, có thể không chút do dự bóp chết nàng giống như con kiến!.Ba tuổi đã bị bắt học tập các loại thủ đoạn gian trá, năm tuổi bị đưa đi Đông Lâm quốc, năm năm không thể mở miệng nói chuyện, mỗi ngày đều phải cẩn thận, mười tuổi về nước, ba năm không thể ra thiên viện nhận hết nhục nhã từ tỷ muội phi tần. Nàng ẩn nhẫn hết thảy mọi thứ, lại biến thanh một trò đùa cười nạn không chết, oán hận này, nàng nhất định đem hoàn trả gấp trăm ngàn lần! Mặc kệ là mẫu hậu phụ hoàng của nàng, hay Lam Cẩn Du phụ lòng, hoặc là công chúa phi tử từng khi dễ nàng, một người nàng cũng sẽ không bỏ qua!Thân ảnh Nam Ức Tịnh từ trong lương đình bay vút ra, tay áo màu đỏ tạo thành một độ cong, trên không trung lưu lại vẻ cuồng ngạo không thể kiềm chế được, khéo môi vẽ ra ý cười xinh đẹp, đôi mắt tràn đầy lãnh huyết, từng bước đi đến đại điện Ma Cung, mỗi bước đi liền giống như có một đóa hoa huyết sắc Mạn Đà La nở mỏng che mặt, ngồi trên bảo tọa cung chủ Ma cung từ trên cao nhìn xuống, Nam Ức Tịnh nhíu mày nhìn người dưới cố ý phát ra tin đồn, nói Ma Cung có được rất nhiều kho báu, thực lực quốc gia Nam Hải quốc nhỏ yếu, chịu đựng tam quốc khi dễ mà nói, không thể nghi ngờ là một sự cám dỗ chết người. Phụ hoàng của nàng lòng tham không đáy, tất nhiên không bỏ qua cơ hội lần này, chắc chắn sẽ phái người đến đây tìm nàng, mà nàng muốn mượn cơ hội này, tự tay hủy đi Nam Hải quốc!Chính là nàng thật không ngờ, việc đời thật châm chọc, đến đây tìm nàng lại là Lam Cẩn Du, nàng từng nghĩ đến hắn có thể cứu nàng, nhưng thật không ngờ lại càng đẩy nàng vào sâu bóng phút này hắn đã là đương triều hữu tướng, tuổi còn trẻ đã nắm quyền cao, hắn thật là am hiểu sâu quyền mưu chi đạo, “Muội muội tốt” của nàng công chúa Tú Cầm, công lao chắc chắn sẽ không nhỏ đi, nhìn Lam Cẩn Du đứng dưới đài, trong con ngươi Nam Ức Tịnh lướt qua một đạo hận ý thấu xương.“Tại hạ là hữu tướng Nam Hải quốc Lam Cẩn Du, hôm nay ta phụng mệnh hoàng thượng, thỉnh cung chủ đi hoàng cung Nam Hải Quốc một chuyến”. Lam Cẩn Du áo lam đẹp đẽ quý giá, thần sắc trong ánh mắt lộ rõ vẻ kiêu căng, vẻ mặt kia giống như là đang tuyên một nô tỳ tiến cung kiến Ức Tịnh lông mi hơi nhíu lại, trong con ngươi lộ ra một chút châm chọc. Bất quá bốn năm không thấy, lúc trước bộ dáng tao nhã thư sinh hiện tại bây giờ trở thành mắt cẩu thấy người thấp kém liền bày ra bộ dáng thế lực? Hoặc là nói hắn nguyên bản chính là bộ dạng này, chẳng qua là lúc đó nàng nhìn không ra ngón tay giống như bạch ngọc tinh tế đoan trang, trên khuôn mặt xinh đẹp con ngươi mang theo vẻ mê hoặc lười biếng, âm thanh Nam Ức Tịnh chậm dãi vang lên “Hoàng đế Nam Hải quốc muốn gặp ta làm cái gì?”Thấy Nam Ức Tịnh không chút để ý lời nói, trong lòng Lam Cẩn Du có một tia căm tức, cô gái này chẳng qua chỉ là người trong giang hồ lỗ mãng, nếu không bởi vì kho báu của Ma Cung, hoàng thượng như thế nào lại bằng lòng gặp nàng, thế nhưng nàng lại có bộ dáng lười nhác, chẳng hề để ý!Lúc này hắn định mở miệng quát lớn lại nhìn thấy cặp mắt kia của Nam Ức Tịnh lộ ở bên ngoài, hiện rõ vẻ kiên quyết liền dừng lại, này đôi mắt thật xinh đẹp, thật giống nàng. Nhưng nàng bốn năm trước đã chết, làm sao có thể là nàng được? Hơn nữa đôi mắt của nàng trong veo tinh khiết, làm sao có thể giống nàng ta trong ánh mắt lộ ra vẻ xinh đẹp cùng sâu xa thâm thúy.“Hoàng thượng có chuyện muốn thỉnh cung chủ hỗ trợ, xin cung chủ hãy đi cùng ta một chuyến” Trong lòng Lam Cẩn Du thoáng qua một chút mềm mại, khiến cho hắn không so đo việc Nam Ức Tịnh vô lễ, giọng điệu chậm lại một chút, cao giọng mà Nam Ức Tịnh lại không cảm kích, ánh mắt của nàng vẫn như trước một bộ dáng không chút để ý, trong lúc nói chuyện giơ tay nhấc chân đều lộ rõ vẻ lười biếng, khuôn mặt dường như luôn mang theo ý cười, âm thanh giống như chuông bạc thanh thúy “Hoàng đế Nam Hải quốc có việc cầu ta?”“Làm càn! Hoàng thượng có chuyện mời ngươi hỗ t là Du nghe được lời nói càn rỡ của Nam Ức Tịnh, nhìn thấy vẻ mặt nàng khinh miệt, không khỏi tức giận, chỉ vào Nam Ức Tịnh quát độ nhanh đến không thể tưởng tượng nổi, vốn là nữ tử còn ở tại bảo tọa phía trên thế mà giờ đã đứng trước mặt hắn, mà hắn chỉ kịp nhìn thấy một đạo hồng ảnh hiện lên, trong mắt nàng vẫn như trước luôn mang theo ý cười, xinh đẹp không nói nên lời, làm cho hắn không thể không dời đi tầm dời đi tầm mắt một lát, giọng nói nữ tử mang theo lười biếng uy nghiêm không cho phép kháng cự vang lên bên tai “Ta thường ngày không biết phân biệt. Nếu thật sự có việc cầu ta, để hắn tự mình đến đây cầu ta, ngươi, còn chưa đủ tư cách!”Lam Cẩn Du nghe vậy, dù là hắn tu dưỡng rất tốt, không tránh khỏi tức giận, muốn chỉ trích Nam Ức Tịnh, đã thấy hồng y lướt qua, bóng dáng Nam Ức Tịnh đi xa, mà nha hoàn bên người nàng chỉ vào cửa đại điện nói “Nam Hải hữu tướng, mời đi!”Lam Cẩn Du chưa khi nào chịu nhục nhã như vậy, muốn mở miệng chỉ trích, thế nhưng Nam Ức Tịnh đã đi quá xa rồi, nếu mình tranh luận cùng nha hoàn, lại càng mất mặt, vì thế chỉ đành phất tay áo dời đi. Edit Lãnh Thiên Nhii. Thời điểm Nam Ức Tịnh dẫn Tiểu Tuyết thản nhiên đi tới chủ viện, Doãn Lưu Quang đang trong đình viện nghe Doãn Lưu Nguyệt đánh đàn, vẻ mặt của hắn ôn hòa bình thản, giống như đang lắng nghe tiếng đàn Doãn Lưu Nguyệt, mà Doãn Lưu Nguyệt vẫn nhìn chằm chằm vào Doãn Lưu Quang, đôi con ngươi tràn đầy ái mộ, rõ ràng thấy say mê không che dấu. Nam Ức Tịnh đột nhiên xuất hiện khiến tiếng đàn Doãn Lưu Nguyệt ngưng, Doãn Dưu Quang nhìn trên người Nam Ức Tịnh. Y phục của nàng mặc kệ là bao nhiêu kiểu dáng, vẫn chỉ có một điểm chung, đó chính là màu đỏ như lửa. Chói mắt đến mức làm cho không người ta không có cách nào dời đi tầm mắt. "Quỳnh Lạc, sao ngươi lại tới đây?" Mấy ngày nay chung đụng với Nam Ức Tịnh, Doãn Lưu Quang đối với Nam Ức Tịnh từ gọi Cung chủ Ma Cung biến thành Quỳnh Lạc, hình như cho là Nam Ức Tịnh đặc biệt tới tìm hắn, trong mắt Doãn Lưu Quang dấy lên một tia sáng, có vẻ thần thái chiếu lên người. Nam Ức Tịnh lại chưa từng chú ý tới Doãn Lưu Quang bởi vì nàng đến mà dấy lên một tia sáng sáng, nàng ngước mắt nhìn Doãn Lưu Nguyệt đang cố làm trấn định, không mặn không lạt nói, "Ta là tới cám ơn lá trà của ngươi, không biết ngươi lấy lá trà từ nơi nào?" Doãn Lưu Nguyệt nghe được Nam Ức Tịnh nói, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch, nàng trợn to hai mắt nhìn chằm chằm Nam Ức Tịnh, trong mắt tràn đầy không thể tin. Hủ cốt tan vào miệng, thần tiên khó cứu. Nam Ức Tịnh làm sao có thể còn hoàn hảo đứng ở chỗ này?! Chẳng lẽ nàng không trúng độc, còn phát hiện trong trà có độc?! Không thể nào. Người nọ rõ ràng nói cho nàng biết hủ cốt tán xen lẫn trong trong lá trà vô sắc vô vị, Nam Ức Tịnh làm sao có thể biết được?! Doãn Lưu Quang không biết ngọn nguồn, chỉ cho là Nam Ức Tịnh thật sự thích lá trà này, không khỏi dịu dàng cười nói, "Đây là Thiên Sơn Bích Loa. Nếu như ngươi thích, ta cho Lưu Nguyệt đi Trà trang lấy về." Quả nhiên là Doãn Lưu Nguyệt. Nam Ức Tịnh nghe vậy, ánh mắt giống như lợi kiếm sắc bén thẳng tắp bắn về phía Doãn Lưu Nguyệt, nhìn Doãn Lưu Nguyệt gần như ngồi không vững, suýt nữa từ trên ghế ngã xuống, Nam Ức Tịnh thấy thế, hiện lên nụ cười xinh đẹp châm chọc, từ từ nói, "Thượng đẳng Thiên Sơn Bích Loa, thật là đáng tiếc nha. Dính hủ cốt tán, có thể bị hủy sạch." Doãn Lưu Nguyệt nghe được Nam Ức Tịnh nói, sắc mặt càng thêm trắng bệch không còn chút máu nào, nàng vội vàng hấp tấp từ trên ghế đứng lên, chỉ vào Nam Ức Tịnh nói, "Cái gì hủ cốt tán! Ngươi ở đây nói gì!" Doãn Lưu Quang thấy thế, không khỏi cau mày lại. Trong lá trà có hủ cốt tán? Đây là hắn cho Doãn Lưu Nguyệt tự mình lấy ra từ bên trong Trà trang, tuyệt đối sẽ không có vấn đề. Chẳng lẽ là Doãn Lưu Nguyệt hạ độc trong lá trà? Không, không thể nào. Lưu Nguyệt dịu dàng như vậy, làm sao có thể làm ra chuyện như vậy? ! Như vậy, chuyện này rốt cuộc là như thế nào đây? "Cầm hủ cốt tán trong lá trà ta thật không dám uống, phiền toái Doãn Thiếu chủ cầm nó trở về đi thôi." Nam Ức Tịnh hình như không thèm để ý chút nào đến Doãn Lưu Nguyệt, nàng lạnh lùng nói với Doãn Lưu Quang. Doãn Lưu quang nghe vậy, nhíu mày hỏi, "Bên trong lá trà này tại sao có thể có hủ cốt tán? Quỳnh Lạc ngươi biết xảy ra chuyện gì?" "Xảy ra chuyện gì? Lá trà này tổng cộng trải qua tay mấy người, không phải Doãn Thiếu chủ, dĩ nhiên là Doãn tiểu thư." Nam Ức Tịnh nghe vậy, làm như nghe được chuyện gì đáng cười, từ từ nói. Doãn Lưu Quang sau khi nghe được, chân mày nhíu chặt. Hắn tự nhiên hiểu, vấn đề không phải xuất hiện ở Trà trang, cũng không phải xuất hiện ở trong tay hắn, chỉ có thể là Doãn Lưu Nguyệt động tay động chân, nhưng hắn thế nào cũng không muốn tin tưởng, Doãn Lưu Nguyệt lại làm ra chuyện hạ độc như vậy. "Lưu Nguyệt, ngươi đi lấy lá trà có để cho người khác cầm không?" Doãn Lưu Quang vòng vo, ôn hòa nhìn Doãn Lưu Nguyệt, dịu dàng hỏi. Doãn Lưu Nguyệt nghe được Doãn Lưu Quang nói, ánh mắt khẽ lóe lên, trong lòng thật nhanh tính toán, tiếp theo lộ ra nét mặt yểu điệu, làm như có chút khổ sở nói, "Lá trà là ta cho Tiểu Hồng đi lấy, lấy tới ta liền đưa cho Lưu Quang ca ca. Chẳng lẽ Lưu Quang ca ca không tin ta sao?" Nhìn trên mặt Doãn Lưu Quang xuất hiện vẻ khó xử, trong lòng Doãn Lưu Nguyệt không khỏi hận nghiến răng nghiến lợi, như vậy mà cũng không hại chết được Nam Ức Tịnh! Nàng mới đến trong phủ nửa tháng, Lưu Quang ca ca giống như tin tưởng nàng hơn sao? Mà ngay cả bọn họ từ nhỏ cùng nhau lớn lên tình cảm cũng không sánh bằng sao?! Trong lòng tức giận, ánh mắt Doãn Lưu Nguyệt oán độc nhìn Nam Ức Tịnh, giọng nói gai góc châm chích, "Hủ cốt tán vô sắc vô vị, không biết Cung chủ Ma Cung làm thế nào kết luận trong lá trà có hủ cốt tản? Thật là kỳ quái!" "Oh. Thì ra là ngươi cho rằng hủ cốt tán vô sắc vô vị, cho nên mới chọn nó tới hại ta?" Nam Ức Tịnh nghe được Doãn Lưu Nguyệt nói, nhíu lông mày, trong mắt toát ra chút châm chọc, tiếp tục nói, "Người bán độc dược đưa cho ngươi không có nói cho ngươi biết sao? Hủ cốt tán mặc dù vô sắc vô vị, nhưng vừa gặp phải nước, sẽ phát ra mùi hỏng nhàn nhạt. Mặc dù người thường không phân biệt được, nhưng không khéo, mũi của ta khác người rất nhạy cảm." Doãn Lưu Nguyệt nghe được Nam Ức Tịnh nói, sắc mặt khẽ biến thành tái nhợt, trong mắt lóe lên một chút hoảng hốt và ảo não. Doãn Lưu Quang thấy thế, cũng đã hiểu rõ. Dù hắn không thể tin được, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt. Doãn Lưu Nguyệt thuở nhỏ trong khuê học tập cầm kỳ thư họa, đối với độc dược y lý một chữ cũng không biết, làm sao có thể biết hủ cốt tán vô sắc vô vị? Hắn thật sự không nghĩ ra, cho tới nay hắn sủng ái muội muội, muội muội dịu dàng làm người hài lòng, lại sẽ làm ra chuyện ác độc như vậy! Trong lòng thở dài một tiếng, ánh mắt Doãn Lưu Quang phức tạp nhìn Doãn Lưu Nguyệt một cái, trong mắt tràn đầy thất vọng và bất đắc dĩ, ngay cả chuyện này chính xác là Doãn Lưu Nguyệt gây nên, nhưng muốn hắn vì thế giết Doãn Lưu Nguyệt hoặc là làm cái gì khác, hắn thật sự không làm được. Dù sao hắn chỉ có một người muội muội duy nhất này. "Quỳnh Lạc, chuyện này sợ còn có hiểu lầm. Lưu Nguyệt sẽ không làm thế, chỉ sợ là nha hoàn bên người nàng động tay động chân." Doãn Lưu Quang khẽ nhíu mày, hắn biết chuyện này nhất định phải cho Nam Ức Tịnh một cái công đạo, bởi vậy chỉ đành phải nói như vậy. Nam Ức Tịnh nghe xong, ý giễu cợt trong mắt càng đậm, nàng nhàn nhạt nhìn Doãn Lưu Quang, từ từ nói, "Hiểu lầm sao? A, chỉ sợ trong lòng ngươi cũng đã rõ ràng chân tướng." Thấy sắc mặt Doãn Lưu Quang hơi biến, Nam Ức Tịnh dời tầm mắt chuyển qua trên mặt Doãn Lưu Nguyệt, nhìn chăm chú mặt của nàng, nói từng chữ, "Ta sớm khuyên ngươi đừng chọc ta nữa rồi. Hôm nay ta cấp cho Doãn thiếu chủ một bộ mặt, bỏ qua cho ngươi một lần cuối cùng! Nếu có lần tiếp theo, ta tuyệt không khách khí. A, đúng rồi, nếu lại có lần tiếp theo, ta mong ngươi không cần ngu xuẩn như vậy!" [>8 Câu chuyện Cuồng Hậu Ngoan Ngoãn Để Trẫm Sủng kể về nhân vật nữ chính là Nam Ức Tịnh là công chúa Hải Nam, trước ngày đại hôn của mình, nàng mới phát hiện người nàng yêu lừa dối mình. Không suy nghĩ nhiều, nàng chạy một mạch đến chỗ mẫu hậu để xin từ hôn thì bị chính người hạ thuốc độc định mưu sát. May thay nàng được cung chủ Ma Cung cứu rồi được truyền chức cung chủ cho luôn. Mối hận xưa còn đấy, nàng ấp ủ âm thầm lên kế hoạch âm mưu trả thù của mình. Nàng xây dựng thế lực cho riêng mình, vài năm sau nàng đạt được cường đại hơn, dần dần nàng lấy thân phận cung chủ Ma Cung Quỳnh Lạc để tiếp cận phụ hoàng, tiếp cận với Doãn Lưu Quang , thế lực đứng sau Nam Hải. Lưu Quang mang nặng tình cảm với nàng nhưng tiếc thay Ức Tịnh đã dành trái tim cho người khác. Người đó không ai khác chính là Nạp Lan Thần, chàng trai đã tương tư nàng từ nhỏ. Ngày thành hôn đó, chàng còn gửi thư cầu hôn nên nàng mới bị hại chết. Sau khoảng thời gian đó, Lan Thần như người dở sống dở chết vậy, chàng cứ tìm nàng hoài, tìm hoài để rồi chẳng thấy tăm tích đâu. Vậy nên bên ngoài chàng giả vờ câm, cơ thể ốm yếu, suy nhược nhưng mà thế lực vô cùng lớn. Toàn bộ câu chuyện là hành trình hai người gặp lại và yêu nhau, Lan Thần giúp Ức Tịnh trả thù, xong xuôi hai người sống hạnh phúc bên nhau trọn đời...

cuong hau ngoan ngoan de tram sung