cuộc chiến dối lừa
New Page 1. Sự dối trá trắng trợn của truyền thông Mỹ về cuộc chiến tại Việt Nam cuối cùng đã bị bộc lộ. * Nguyễn Trọng Dân lược dịch. Nào là hình chụp nhà sư tự thiêu gây bàng hoàng cho người Mỹ vào năm 1960. Nào là hình chụp Giám đốc Cảnh Sát Quốc Gia bắn du
Billie Eilish và Matthew Tyler Vorce. Ảnh: AFP/ Instagram Nam diễn viên 30 tuổi mong những người theo dõi tập trung vào bản thân hơn là cuộc sống cá nhân của anh: "Thực tế hàng nghìn người dành thời gian trong ngày để viết những điều ghê tởm nhất về một người mà họ không bao giờ biết, đó là điều tồi tệ nhất
Sự Lừa Dối Hào Nhoáng (Một Người Mỹ Trong Cuộc Chiến Tranh Việt Nam) Nhà báo Neil Sheehan có mặt trong những năm bi thảm nhất của cuộc chiến tranh Mỹ ở Việt Nam, đã để 16 năm viết tác phẩm này. Cuốn sách đoạt giải thưởng National Book Award - Hoa Kỳ năm 1988 và giải
Cuộc thi viết; Sách mới; Sự kiện; Cung hoàng đạo; Radio hay; You are here Điểm dối lừa - Mở đầu; Điểm dối lừa - Chương 001 - 002 - 003; Chiến hỏa - Full - Tâm Thường. Ngươi Là Cái Tay Nải. Trao đổi, yêu cầu truyện .
Công Cuộc Tái Thiết Vương Quốc Của Anh Hùng Chủ Nghĩa Hiện Thực 2 Re:Construction the Cuộc Sống Tại Dị Giới Của Hiền Giả Tái Sinh - Tôi Nhận Được Chức Nghiệp Thứ Hai, Và Đã Trở Thành Người Mạnh Nhất Thế Giới Sekai Saikyou
Cuộc chiến thành Troy xảy ra vào khoảng năm 1184 TCN, đây được xem là một cuộc chiến quan trọng trong thần thoại Hy Lạp, được nhắc đến trong hai trường thi của Homer: Iliad và Odyssey. Xung đột, Lừa dối, Già nua, Buồn phiền), một nữ thần có tính nóng nảy, thường gây
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Nội dung phim Cuộc Chiến Dối Lừa - War of Lie - Uso no Sensou 2017 VietSub Phim Cuôc Chiến Dối Lừa Khi Kouichi Tsuyoshi Kusanagi lên 9 tuổi, bố Kouichi đã bị cáo buộc cho tội danh giết hại cả gia đình rồi tự sát. Nhưng thực tế là bố Kouichi và gia đình của anh đã bị sát hại và Kouichi đã chính mắt nhìn thấy hung thủ sát hại gia đình anh. Anh đã nói với cảnh sát rằng bố anh không hề sát hại ai cả và đã tận mắt nhìn thấy mặt của hung thủ, nhưng không một ai tin lời anh nói. Sau đó người thân của anh cũng gọi anh là kẻ dối trá. Vì quá ghét đất nước Nhật này, anh đã chuyển tới Thái Lan sinh sống. Rồi một hôm anh gặp lại tên hung thủ đã sát hại gia đình anh, lòng căm thù trong anh trỗi dậy. Anh quyết định trở về Nhật và bắt đầu hành trình trả thù. Xem phim Cuộc Chiến Dối Lừa 2017 Full 10/10 VietSub, phim Cuoc Chien Doi Lua 2017 được thuyết minh, phụ đề tiếng việt chất lượng HD, phim Cuộc Chiến Dối Lừa vietsub bản đẹp, trọn bộ, Xem phim online Cuộc Chiến Dối Lừa 2017 vietsub + thuyết minh, phim được vietsub bởi các subteam bilutv, phimbathu, phudeviet, phimmoi, biphim, subnhanh, nguonphim, xemphimvn, dongphymtv, phimvang, thichxemphim, xemphimxua, phimdinhcao, hdonline, xuongphim, movie zingtv, fptplay, Netflix, KST kitesvn, phim88, tvhay, tvhey, tvhai, hdvietnam, dongphim, cliphub, phim14, phimmedia tv, motphim, phimnhanh... Thể loại phim Tâm Lý - Tình Cảm, Truyền Hình cập nhật phụ đề Vietsub nhanh nhất, xem online nhanh nhất, có thể bao gồm thêm các bản Lồng tiếng, thuyết minh. Tải link fshare drive và download phim Cuộc Chiến Dối Lừa vtv, htv, SCTV, GOTV HD mới nhất. Diễn viên trong phim Benoît Magimel, Naohito Fujiki, Fuma Kikuchi, Kiko Mizuhara, Tsuyoshi Kusanagi. Mời các bạn đón xem phim Cuộc Chiến Dối Lừa Full 10/10 VietSub
Chỉ mới ba ngày kể từ khi hội nghị thượng đỉnh Trung Quốc – EU kết thúc, và hai bên lại đối đầu với nhau. Vào ngày 4/4, Cơ quan Hành động Đối ngoại Châu Âu EEAS đã xuất bản một bài báo trên trang web chính thức của mình với tiêu đề “Trung Quốc đang đi trên dây thăng bằng về vấn đề chiến tranh Ukraina”, nói rằng các phương tiện truyền thông và quan chức Trung Quốc đã nói rõ rằng không nên đổ lỗi cho hành động gây hấn quân sự chống lại Ukraina của Nga, mà là sự bành trướng về phía tây và phía đông của NATO trong 20 năm qua, phớt lờ “những lo ngại về an ninh chính đáng” của Nga. Đồng thời, Trung Quốc tuyên bố tôn trọng toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền của tất cả các nước. Bài báo cho rằng ĐCSTQ đang lợi dụng tình hình Ukraina để tiếp tục công kích Hoa Kỳ và thế giới phương Tây. Theo VOA, bài báo cho thấy rằng “EU đang tỏ ra đối đầu với Trung Quốc cán cân về vấn đề chiến tranh Ukraina sẽ không hoạt động”. Thật vậy, hội nghị thượng đỉnh Trung Quốc-EU vào ngày 1/4 được thế giới coi là có ý nghĩa quyết định đối với quan hệ song phương, nhưng hai bên đã không ra đưa ra tuyên bố chung sau cuộc họp, chứ chưa nói đến bất kỳ kết quả nào có thể được công bố. Trên thực tế, EU rất coi trọng hội nghị thượng đỉnh này. Theo lời của Chủ tịch Ủy ban Châu Âu Ursula von der Leyen, cuộc xâm lược của Nga vào Ukraina là thời điểm xác định’ cho lục địa Châu Âu và cũng là một thời điểm xác định’ trong quan hệ của Châu Âu với phần còn lại của thế giới. Theo cách nói của Chủ tịch Hội đồng Châu Âu Charles Michel, đây không phải là một hội nghị thượng đỉnh “thông thường”, mà là một hội nghị thượng đỉnh “thời chiến”. Nhưng lời kêu gọi của EU đối với Trung Quốc – giúp chấm dứt chiến tranh ở Ukraina và không nhắm mắt làm ngơ trước hành vi vi phạm luật pháp quốc tế của Nga – đã không được hưởng ứng tích cực. Cái gọi là “thúc đẩy hòa bình và đàm phán theo cách riêng” của ĐCSTQ về cơ bản là nói với phương Tây không can thiệp vào cách ĐCSTQ tương tác với Nga; hơn nữa, ĐCSTQ cũng ngầm nói với EU không nên có “tâm lý Chiến tranh Lạnh” và “hình thành một nhận thức độc lập về Trung Quốc”. Thông qua hội nghị thượng đỉnh này, nhận thức về ĐCSTQ đã thay đổi một cách rõ ràng ở cấp độ EU. Thứ nhất, suy nghĩ lại cách EU đối phó với các chế độ chuyên chế và độc tài. Tại Hội nghị An ninh Munich vào tháng 2, ông Von der Leyen nói rằng Trung Quốc và Nga đang tìm cách “thay thế trật tự quốc tế hiện có – họ thích sự cai trị của kẻ mạnh hơn nhà nước pháp quyền, sự đe dọa hơn quyền tự quyết, ép buộc hơn hợp tác”. Tổng thư ký NATO Jens Stoltenberg cũng cảnh báo rằng cả Matxcơva và Bắc Kinh đều đang “cố gắng kiểm soát số phận của các quốc gia tự do, cố gắng viết lại trật tự quốc tế, cố gắng thiết lập sự cai trị độc đoán của họ”. Cuộc chiến Ukraina không chỉ thay đổi cách hiểu của Châu Âu về bản chất của chế độ Nga, mà còn củng cố vị trí của EU đối với ĐCSTQ như một “đối thủ thể chế”. Thứ hai, tại hội nghị thượng đỉnh, các nhà lãnh đạo Châu Âu đã ngầm cảnh báo ĐCSTQ về mối quan hệ kinh tế của Châu Âu với Trung Quốc. Cuộc chiến Ukraina đã khiến nhiều công ty phương Tây rời bỏ Nga, và nếu ĐCSTQ làm điều gì đó chẳng hạn như hỗ trợ quân sự và tài chính cho Nga, các công ty Châu Âu tại Trung Quốc cũng sẽ rời đi. Điều này có thể có tác động lớn đến nền kinh tế Trung Quốc. Trên thực tế, Viện Nghiên cứu Kinh tế Ifo của Đức ngày 31/3 cho biết, khoảng 46% công ty Đức dựa vào nhập khẩu từ Trung Quốc và hơn một nửa số công ty này hiện đang xem xét giảm sự phụ thuộc vào Trung Quốc. Điều đó nói lên rằng hiện nay có một sự thay đổi thực sự trong EU. Việc Cơ quan Hành động Đối ngoại Châu Âu công bố bài báo này là một trong những biểu hiện của “sự thay đổi”. Như chúng ta đã biết, Cơ quan Hành động Đối ngoại Châu Âu là cơ quan điều phối quân sự và bộ ngoại giao của EU, chịu trách nhiệm thực hiện chính sách đối ngoại và an ninh chung của EU. Điều đáng chú ý là các chủ đề như “Trung Quốc đang đi trên dây thăng bằng về vấn đề chiến tranh Ukraina” là những nhận định chiến lược, là cơ sở quan trọng cho các quyết định của EU đối với Trung Quốc; tuy nhiên, tác giả bài báo đến từ cơ quan chống thông tin sai lệch của Cơ quan Hành động Đối ngoại EU, điều này cho thấy EU coi tuyên bố chính sách của ĐCSTQ về cuộc chiến Nga-Ukraina là một “sự lừa dối chiến lược” và đang nỗ lực hết sức để xác định và loại bỏ nó. Ý nghĩa của điều này đối với định hướng của quan hệ Châu Âu-Trung Quốc là rất sâu rộng. Trên thực tế, đây không phải là lần đầu tiên EU vạch trần “sự lừa dối chiến lược” của ĐCSTQ. Cơ quan chống thông tin sai lệch của Cơ quan Hành động Đối ngoại Châu Âu EEAS, ban đầu được thành lập để theo dõi thông tin và tuyên truyền bị nghi ngờ có nguồn gốc từ Nga, và từ năm 2019 đã mở rộng phạm vi hoạt động sang Trung Quốc. Vào ngày 1/4/2020, cơ quan chống thông tin sai lệch đã ban hành một báo cáo chỉ trích ĐCSTQ đã phóng đại viện trợ cho Châu Âu, tung tin giả về nguồn gốc của dịch bệnh và quảng bá lý thuyết về ưu thế thể chế của ĐCSTQ. Sau đó, EU chỉ đích danh ĐCSTQ tiến hành một cuộc chiến thông tin có mục tiêu ở Châu Âu là “Phản ứng với thông tin sai lệch liên quan đến đại dịch”, nhằm giành ảnh hưởng, phá hoại cuộc tranh luận dân chủ của EU, tăng cường phân cực xã hội và nâng cao hình ảnh của chính mình. Vào ngày 28/4/2021, cơ quan chống thông tin sai lệch đã đưa ra một báo cáo nói rằng truyền thông Nga và Trung Quốc đã tìm cách gây mất lòng tin vào vắc xin COVID-19 của các nước phương Tây một cách có hệ thống trong chiến dịch tuyên truyền tin giả mới nhất, nhằm gây chia rẽ phương Tây. Có thể nói rằng kể từ năm 2019, khi ĐCSTQ được xác định là “đối tác, đối thủ cạnh tranh và đối thủ”, EU đã rời xa ĐCSTQ. Sự bùng nổ của đại dịch vào năm 2020 và cuộc chiến gần đây ở Ukraina đã làm cho EU hiểu sâu sắc hơn về ĐCSTQ và bắt đầu liên tục xác định và loại bỏ “sự lừa dối chiến lược” của ĐCSTQ. Tuy nhiên, ĐCSTQ vẫn đang sống trong giấc mộng cũ. Ví dụ, trước bài báo “Trung Quốc đang đi trên dây thăng bằng về vấn đề chiến tranh Ukraina” do cơ quan chống thông tin sai lệch của Cơ quan Hành động Đối ngoại Châu Âu đăng tải, phái đoàn Trung Quốc tại EU đã trả lời một cách cao ngạo, nói rằng bài báo đã cố tình bóp méo lập trường, chủ trương của họ và nhắc nhở những người liên quan không nên lựa chọn một cách mù quáng. Như mọi người đều biết, mắt của EU đã sáng lên, và chính ĐCSTQ cũng đang “mù quáng có chọn lọc”. Đó là số phận của ĐCSTQ khi tự mình bước xuống mương. Theo The Epoch Times
404 Not Found! Trang bạn đang tìm kiếm không tồn tại. Bạn có thể đã sử dụng một liên kết lỗi hoặc có thể đã nhập sai URL. Quay Lại Trang Chủ
Phim Cuộc Chiến Dối Lừa 2017, Xem Phim Cuộc Chiến Dối Lừa Full 10/10 VietSub, Phim Cuoc Chien Doi Lua 2017, Download Phim Cuộc Chiến Dối Lừa , Xem Phim Cuộc Chiến Dối Lừa 2017 Thuyết Minh, Phim Online Cuộc Chiến Dối Lừa 2017 VietSub, Thể loại phim Tâm Lý - Tình Cảm, Truyền HìnhPhim Cuôc Chiến Dối Lừa Khi Kouichi Tsuyoshi Kusanagi lên 9 tuổi, bố Kouichi đã bị cáo buộc cho tội danh giết hại cả gia đình rồi tự sát. Nhưng thực tế là bố Kouichi và gia đình của anh đã bị sát hại và Kouichi đã chính mắt nhìn thấy hung thủ sát hại gia đình anh. Anh đã nói với cảnh sát rằng bố anh không hề sát hại ai cả và đã tận mắt nhìn thấy mặt của hung thủ, nhưng không một ai tin lời anh nói. Sau đó người thân của anh cũng gọi anh là kẻ dối trá. Vì quá ghét đất nước Nhật này, anh đã chuyển tới Thái Lan sinh sống. Rồi một hôm anh gặp lại tên hung thủ đã sát hại gia đình anh, lòng căm thù trong anh trỗi dậy. Anh quyết định trở về Nhật và bắt đầu hành trình trả thù. Diễn viên trong phim Benoît Magimel, Naohito Fujiki, Fuma Kikuchi, Kiko Mizuhara, Tsuyoshi Kusanagi
Phóng toTrận đụng độ vịnh Bắc bộTTCN - “Sự kiện vịnh Bắc bộ” tháng 8-1964 lại được đưa trở lại trên báo chí quốc tế qua các bài viết đăng trên báo The New York Times 3-11-2005, báo The International Herald Tribune Pháp, báo DailyMail Anh... Các báo này đã trích lời nhiều nhà sử học cho biết Cục An ninh quốc gia Mỹ NSA đã ngụy tạo bằng chứng để tạo ấn tượng rằng Bắc VN đã tấn công tàu USS Maddox lần hai ngày 4-8-1964. Việc làm này là “cố ý lọc và tạo ra một tài liệu sai” để “đẩy nước Mỹ vào cuộc chiến đẫm máu kéo dài tới 10 năm”. Qua việc chính phủ Johnson dùng sự việc này làm bằng chứng thuyết phục Quốc hội Mỹ thông qua nghị quyết về vịnh Bắc bộ ngày 7-8-1964, cho phép Tổng thống Johnson mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc. Sự lừa dối quốc hội và dư luận Mỹ đã được vén màn như thế nào? “Một sự che đậy khác về VN” như tựa của The New York Times là gì? Sự dối trá được che đậy "Trong công việc mới của mình, hằng ngày tôi phải đọc các bản dịch mật mã, nghiên cứu các bức điện, các báo cáo, tham gia các buổi thảo luận ở Lầu Năm Góc và thấy rằng mọi điều người ta nói với công chúng và quốc hội đều là những lời nói dối".Năm 2001, nhà sử học Mỹ Robert J. Hanyok thuộc Tàng thư về an ninh quốc gia của Đại học George Washington sau nhiều tháng lục tìm trong kho lưu trữ của chính NSA, đã phát hiện ra những “sự thật chết người” bị giấu nhẹm suốt 37 năm qua về sự kiện vịnh Bắc bộ. Hanyok đã công bố các phát biểu của mình trong bài viết có tựa đề “Người dũng cảm trong bóng tối” Spartans in darkness, đăng trong tạp chí nội bộ năm 2001, rằng những hoạt động thông tin liên lạc của Bắc VN mà NSA nghe trộm được qua các trạm đặt ở Phú Bài, Huế và San Miguel, Philippines đã bị các nhân viên NSA bóp méo, ngụy tạo khiến Chính phủ Mỹ hiểu rằng hai tàu khu trục Mỹ bị Bắc VN tấn công hôm 4-8-1964 và đã ra lệnh trả đũa ngay lập tức vào ngày hôm sau 5-8-1964. Khi phát hiện ra dịch sai, các nhân viên đó đã không sửa hay là cố tình không sửa theo lệnh cấp trên!? mà lại giấu đi, ngụy tạo một tài liệu khác trình cấp trên về những bằng chứng của một cuộc tiến công không có thật. Từ năm 2002, ông Hanyok và một số sử gia khác đã yêu cầu chính quyền công bố rộng rãi vấn đề này nhưng không được chấp nhận vì thời điểm nổ ra cuộc chiến Iraq đã gần kề, nếu công bố sai lầm của Mỹ thời chiến tranh VN sẽ khiến nhiều người so sánh và phản đối cuộc chiến ở Iraq. Cuối tháng 10-2005 vừa qua, một sử gia độc lập tên Marthew M. Aid đã cung cấp cho tờ The New York Times những phát hiện của Hanyok, sau khi trao đổi với các quan chức đương nhiệm cũng như đã về hưu của NSA và CIA, với lý do “tài liệu này có liên quan đến những cuộc tranh luận mà chúng ta, với tư cách người Mỹ, thường có về cuộc chiến Iraq và việc cải cách tình báo. Giữ kín tài liệu này chỉ vì chúng làm ngành an ninh mất mặt là sai lầm”. Sự dối trá bị lật tẩy Năm 2002, Daniel Ellsberg - người đã công bố tài liệu mật Lầu Năm Góc - đã xuất bản cuốn sách nhan đề “Những điều bí mật. Hồi tưởng về Việt Nam và tài liệu mật Lầu Năm Góc” Secrets. A memoir of Vietnam anh the Pentagon papers”. Ellsberg đã dành cả chương 1 của phần 1 nói về sự kiện vịnh Bắc bộ The Tonkin gulf August 1964, trong đó bằng những chứng cứ thu thập được, vạch trần sự dối trá của chính quyền về chiến tranh VN nói chung, về sự kiện vịnh Bắc bộ nói riêng. Là người trực tiếp tham gia vụ việc, D. Ellsberg nhận xét “Vào nửa đêm ngày 4 hoặc trong vòng 1-2 ngày sau đó, tôi nhận ra rằng mỗi lời biện hộ trong họp báo của Johnson và McNamara - NV đều sai sự thật”. D. Ellsberg đã đưa ra các luận cứ để vạch rõ sự vô lý trong việc biện hộ cuộc tấn công trả đũa của Mỹ, theo chính những cáo buộc mà chính quyền Mỹ đưa ra đối với Bắc VN, rằng hải quân Bắc VN đã vô cớ tấn công hải quân Mỹ trong hải phận quốc tế. D. Ellsberg viết “Trong thông báo đầu tiên của tổng thống và trong những phát biểu chính thức sau đó đều ám chỉ rằng cuộc tấn công ngày 4-8 vào các tàu của chúng ta là lý do của các cuộc không kích trả đũa. Không có sự phản đối chính thức nào từ phía quốc hội, công chúng cả trong tư duy của những viên chỉ huy hải quân từng trải và các nhà phân tích tình báo vào thời điểm chúng ta trả đũa, nhưng sớm hay muộn thì sự nghi ngờ vẫn đeo bám chặt lấy mỗi mẩu bằng chứng cho rằng đã có cuộc tấn công xảy ra ngày 4-8. Tuần thám thường ngày trong hải phận quốc tế? Hai tàu khu trục đang làm nhiệm vụ tình báo mang mật danh “Chiến dịch tuần thám Desoto” đã thâm nhập bên trong, nơi mà Bắc VN coi là hải phận của họ. Chúng tôi khẳng định rằng Bắc VN đã tuyên bố hải phận của họ giống như các quốc gia cộng sản khác, 12 dặm tính từ bờ biển và từ các hòn đảo của họ. Mỹ đã không thừa nhận một cách chính thức ranh giới mở rộng này, nhưng dù sao các tàu hải quân Mỹ cũng đã được chỉ thị rõ ràng là phải giữ khoảng cách ít nhất 15 dặm tính từ các hòn đảo hoặc đất liền của Trung Quốc. Tuy nhiên, trước sự kiện ngày 2-8, tàu Maddox đã thường xuyên chỉ ở khoảng cách 8 dặm tính từ đất liền của Bắc VN và 4 dặm tính từ các hòn đảo của họ trong khi đó, Herrick báo cáo về Lầu Năm Góc ngày 2-8 là tàu Maddox khi bị tấn công đang ở cách bờ biển Bắc VN 28 dặm và ngày 4-8 là 60 dặm - NV. Mục đích của hành động này chứng tỏ chúng ta không chỉ nhằm bác bỏ những tuyên bố về ranh giới của Bắc VN, mà còn cố ý khiêu khích để họ sử dụng các rađa phòng thủ bờ biển để các tàu của chúng ta có thể đánh dấu được các khu vực phòng thủ của họ và chuẩn bị cho các cuộc tấn công trên không, trên biển. Bởi thế, hoàn toàn đúng khi nói cuộc tấn công ngày 2-8 xảy ra ở khoảng cách 28 dặm ngoài khơi, nhưng do có lời cảnh báo về một cuộc tấn công sắp xảy ra khi tàu Maddox chỉ cách bờ biển Bắc VN có 10 dặm nên đã khiến thuyền trưởng phải thay đổi hải trình và quay đầu chạy ra biển, để lại phía sau là các tàu phóng ngư lôi đang bám đuổi theo. Vô cớ? Hà Nội tuyên bố rằng các lực lượng bù nhìn của Mỹ đã nã pháo vào hai hòn đảo của họ, hòn Mê và hòn Niêu, vào đêm 30 và 31-7. Trong các tuyên bố công khai, Bộ Ngoại giao Mỹ đã phủ nhận thông tin về một cuộc pháo kích như thế cũng như McNamara đã phủ nhận trong các cuộc họp báo ngày 4 và 5-8. Trong cuộc gặp bí mật với các ủy ban của quốc hội hai ngày sau đó, ngoại trưởng Dean Rusk và McNamara đã thừa nhận có các cuộc tấn công nói trên, nhưng vẫn cho rằng chuyện đó thật sự không thể coi là những khiêu khích của Mỹ mà chỉ là ý định khơi mào các cuộc phản công của Bắc VN vì đó hoàn toàn là các hoạt động của “người Nam VN”, do hải quân Nam VN tiến hành nhằm ngăn chặn sự xâm nhập của miền Bắc. Nước Mỹ đã ủng hộ chính quyền Nam VN và chỉ có sự hiểu biết chung chung về chính quyền này và hành động của họ, Rusk tuyên bố rằng có rất ít thông tin về vấn đề này ở Washington. Chúng không có mối liên hệ nào tới các đội tàu khu trục tuần tra của chúng ta, không có sự phối hợp nào và thực tế chỉ huy các tàu khu trục đều không biết gì về các hoạt động đó. Điều đó chỉ rõ rằng trong bất cứ trường hợp nào cũng đều không có cuộc bắn phá nào như vậy đã diễn ra, liên quan đến hoàn cảnh của cuộc tấn công thứ hai hoặc cuộc pháo kích từ ngày 31-7. Nghị quyết mà quốc hội được đề nghị phải thông qua trong một thời gian nhanh nhất có thể được và dường như không có sự phản bác lại, chẳng khác gì là một cử chỉ ủng hộ cho hành động của tổng thống, để chứng tỏ sự đoàn kết, nhất trí cho Hà Nội thấy và nhằm ngăn chặn các cuộc tấn công trong tương lai vào các lực lượng của chúng ta. Các lập luận này đều không đúng”. D. Ellsberg viết tiếp “Trong công việc mới của mình, hằng ngày tôi phải đọc các bản dịch mật mã, nghiên cứu các bức điện, các báo cáo, tham gia các buổi thảo luận ở Lầu Năm Góc và thấy rằng mọi điều người ta nói với công chúng và quốc hội đều là những lời nói dối. Trong nhiều ngày, tôi biết rằng chỉ huy của các tàu khu trục không chỉ biết về các cuộc pháo kích bí mật mà còn yêu cầu đội tuần thám rút về hoặc kết thúc sau đợt tấn công thứ nhất vào ngày 2-8 vì họ đang chờ đợi các cuộc tấn công trả đũa. Yêu cầu của ông ta bị từ chối. Hơn nữa, tôi còn biết không hề có hoạt động nào của quân đội Nam VN, kể cả các hoạt động chung. Chúng hoàn toàn là các hoạt động của Mỹ với kế hoạch mang mật danh 34A. Các hoạt động chống thâm nhập của quân đội Nam VN mà McNamara mô tả chi tiết với quốc hội hoàn toàn khác với những gì ông ta biết. Hà Nội cho biết trong các cuộc bắn phá chống lại Bắc VN, Mỹ đã sử dụng các tàu tuần tra tốc độ nhanh như Nasty CIA mua từ Na Uy, thuê các thủy thủ và kiểm soát mọi hoạt động của kế hoạch... Mặc dù sử dụng nhân viên người nước ngoài để tỏ ra ít bị dính líu hơn nếu bị bắt, nhưng kế hoạch 34A thật sự là các hoạt động của Mỹ, cũng giống như cuộc tuần tra Desoto của các tàu khu trục thuộc hải quân Mỹ. Hơn nữa, người Bắc VN đã không lầm khi cho rằng hai dạng hoạt động của Mỹ đã được phối hợp ở các mức độ khác nhau. Một mặt, những nhiệm vụ của Desoto trong một khu vực đặc biệt đã được xác định là nhằm đánh dấu các điểm bố trí rađa bờ biển của đối phương và ngăn chặn thông tin, mặt khác kế hoạch 34A sẽ căn cứ vào đó để tăng cường bắn phá làm tê liệt hệ thống phòng thủ bờ biển của Bắc VN. Dường như Washington đã biết về việc này, dựa trên những mô tả chi tiết của các hoạt động đã được lên kế hoạch từ trước, các quan chức cao cấp đã đọc và đã im lặng trước các kế hoạch đó. Tôi sớm biết được điều này vì vào cuối tháng đó tôi làm nhiệm vụ của người đưa tin tại Washington, chuyển các kế hoạch tối mật này tới các quan chức cao cấp để lấy chữ ký. Họ gồm Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Cyrus Vance, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao L. Thompson và cố vấn an ninh quốc gia McGeorge Bundy ở Nhà Trắng. Họ đều nằm trong số các thành viên của Ủy ban 303, đã giám sát và tán thành tất cả các hoạt động bí mật của tổng thống. Trong khi họ đọc các tài liệu, tôi ngồi trong văn phòng của họ cùng với một viên đại tá làm việc ở bộ phận tổ chức các hoạt động bí mật thuộc Hội đồng các tham mưu trưởng liên quân Mỹ JCS, người đầu tiên đã đưa tôi các hồ sơ này. Sự trái ngược giữa những điều mà các thượng nghị sĩ được nghe từ các thư ký trong buổi họp chung bí mật của Ủy ban đối ngoại và Ủy ban quân lực thượng viện, với những tài liệu mà tôi đã đọc, và những điều mà tôi mới được biết trong tuần đầu tiên khi làm nhân viên văn phòng ở Lầu Năm Góc, đang rất thú vị và hấp dẫn. Người ta đang thúc ép thượng nghị sĩ Frank Church phải thừa nhận “Chính phủ của chúng ta đã cung cấp các tàu thuyền này cho Nam VN” mà không hề biết chúng sẽ được sử dụng vào các cuộc tấn công Bắc VN. Ngoại trưởng Rush thì nói “Theo nghĩa rộng hơn thì là như thế, nhưng căn cứ vào bất kỳ chi tiết đặc biệt nào có liên quan thì chúng ta đã không theo đuổi vụ việc này ngay từ Washington”. Trái ngược với sự phủ nhận này, tôi biết rất rõ rằng chi tiết cụ thể của các hoạt động này đều đã được các nhà chức trách cao nhất ở Washington, cả quân sự và dân sự biết đến và tán thành...”. Trong hồi ký của mình, sau khi trình bày các hoạt động ngoại giao thông qua một nhân vật trung gian với người Canada tên Blair Seaborn, một thành viên của Ủy ban điều tra quốc tế ICC, với Hà Nội 18-6-1964, tác giả Ellberg cho biết thông điệp mà Johnson gửi đi là “Sự kiên nhẫn của quan chức và công chúng Mỹ đối với sự khiêu khích của Bắc VN đang dần suy giảm”. Và “nếu cuộc xung đột ở miền Nam VN vẫn tiếp tục gia tăng thì tất nhiên chính Bắc VN sẽ phải gánh chịu hậu quả to lớn”. Vì thế, Ellberg đã cho biết “Chủ tịch hội đồng tham mưu trưởng liên quân được chỉ định trực tiếp chuẩn bị các kế hoạch chi tiết cho các đợt tấn công Bắc VN. Cuối tháng năm, kế hoạch được hoàn thành với 94 mục tiêu. Các mục tiêu trả đũa được lựa chọn rất nhanh chóng từ danh sách 94 mục tiêu trên, vào ngày 5-8...”. Như thế, ta có thể đi tới kết luận rằng phía Mỹ đã chuẩn bị cho việc mở rộng chiến tranh ra miền Bắc từ trước “sự kiện 4-8” hàng tháng trời, thậm chí còn xác định ngày D-20 cho kế hoạch tấn công, nên các sử gia đã có lý khi khẳng định nếu không có sự kiện 4-8 thì Johnson vẫn tìm cách phát động tiến công miền Bắc. oOo Năm 1995, cựu bộ trưởng quốc phòng Mỹ McNamara sau hàng chục năm yên lặng... đã cho xuất bản cuốn hồi ký “Nhìn lại quá khứ, tấn thảm kịch và những bài học về VN”. Cũng trong năm đó, ông dẫn đầu một đoàn các tướng lĩnh, học giả Mỹ sang VN hội thảo về cuộc chiến tranh VN. Một trong những câu hỏi lớn nhất ông Mc Namara muốn làm sáng tỏ, khi ông hỏi đại tướng Võ Nguyên Giáp là vào ngày 4-8-1964, phía hải quân VN có bắn vào tàu chiến Mỹ ở vịnh Bắc bộ hay không! Nếu có bắn thì việc Quốc hội Mỹ thông qua nghị quyết về vịnh Bắc bộ ngày 7-8-1964 cho phép Tổng thống Johnon mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc là đúng, là có cơ sở. Còn nếu VN không bắn mà do phía Mỹ dựng lên thì đó là một thảm họa. Và thảm họa của nước Mỹ khi leo thang chiến tranh giờ đây đã được vén màn bí mật...
Ông Chuck Hagel, cựu Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ, tuyên bố ông, vốn là một cựu binh Mỹ tham chiến ở Việt Nam, và những người lính Mỹ khác, “đã bị lừa dối về chiến tranh Việt Nam” dẫn đến rất nhiều lính Mỹ cũng như dân thường Việt Nam chết trong cuộc chiến và rằng “chiến tranh không thể giải quyết được vấn đề.” Ông Hagel đã đưa ra bình luận này khi trả lời câu hỏi của VOA tại buổi ra mắt cuốn sách nhan đề Our Year of War’ Năm tháng chinh chiến tại Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế CSIS hôm Thứ Năm ngày 31/5. Our Year of War’, do Thiếu tướng Quân đội Hoa Kỳ Daniel P. Bolger chấp bút, kể về câu chuyện của hai anh em ông Chuck Hagel và ông Tom Hagel tình nguyện đi chiến đấu tại chiến trường Việt Nam cách nay đúng nửa thế kỷ vào năm 1968, một năm bản lề của cuộc chiến cũng như một năm đầy biến động chính trị và xã hội trong lịch sử Hoa Kỳ. Cũng như xã hội Mỹ vào năm 1968, hai anh em nhà Hagel đã có lập trường khác biệt về cuộc chiến mà họ tham gia. Trong khi người anh Chuck Hagel là người ủng hộ cuộc chiến thì người em trai Tom Hagel, hiện là giáo sư luật tại Đại học Dayton ở Ohio, lại phản đối. Trả lời câu hỏi của VOA rằng lập trường của ông về cuộc chiến Việt Nam có thay đổi hay không sau nửa thế kỷ nhìn lại, nhất là trên cương vị là người từng đứng đầu Ngũ Giác Đài, và trong bối cảnh Việt Nam đang xích gần với Hoa Kỳ do tranh chấp với Trung Quốc trên Biển Đông, ông Hagel nói “Tôi thật sự đã thay đổi”. “Tôi đã thay đổi suy nghĩ, lập trường khi tôi quay lại Việt Nam, lắng nghe, quan sát và trở nên ý thức nhiều hơn,” ông nói. “Tôi đã tin vào lời của Tổng thống, tin vào sự lãnh đạo của quân đội và Bộ trưởng Quốc phòng vào năm 1968,” ông giải thích. “Thật ra, điều thật sự làm tôi thay đổi hoàn toàn là việc công khai đoạn băng của Tổng thống Lyndon B. Johnson.” “Đó là một sự lường gạt và dối trá khủng khiếp,” ông nói, “khi một Tổng thống Mỹ nói rằng Tôi không thể là vị Tổng thống đầu tiên thua một cuộc chiến. Tôi biết là chúng ta không thể chiến thắng, nhưng chúng ta cứ đưa những thanh niên của chúng ta vào chỗ chết’.” “Thật lòng mà nói tôi đã sững sờ khi nghe những lời đó vào những năm 1990. Người dân Mỹ đã bị lừa dối, và tôi cũng vậy. Bởi vậy mà rất nhiều người Mỹ đã chết và đau khổ,” ông nói thêm. Ông Chuck Hagel cho rằng nhà lãnh đạo cần bảo vệ cho người dân nước ông và những nước khác nhiều nhất có thể và những khi mà giải pháp quân sự được dùng đến là khi mà chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác.’. “Giải pháp quân sự phải thực hiện mục tiêu lớn hơn là mục tiêu ngoại giao. Giải pháp quân sự phải đồng nhất với mục tiêu lớn hơn đó,” ông giải thích. “Tuy nhiên, tôi, cùng người em trai Tom của tôi, cũng như nhiều người Mỹ khác, lính Mỹ khác ở khắp nơi trên thế giới, chỉ là hạt cát trên sa mạc. Đó là lý do tại sao việc biết và hiểu về lịch sử là quan trọng.” “Chúng ta cần hiểu đọc và hiểu những cuốn sách, như cuốn sách của Tướng Bolger, không phải vì tôi là nhân vật chính trong cuốn sách. Ông ấy chỉ dùng câu chuyện của tôi, của em trai tôi để nói lên một câu chuyện lớn hơn, một câu chuyện mà chúng ta có thể rút ra rất nhiều bài học,” cựu Bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel nói thêm. Đáp câu hỏi của VOA về cảm nhận đối với nỗi đau của những gia đình Việt Nam cũng bị chia rẽ ở hai đầu chiến tuyến giống như sự chia rẽ giữa ông và em trai ông, ông Hagel cho biết đó là một điểm được đề cập trong cuốn sách. “Ai cũng đau khổ vì cuộc chiến Việt Nam, nhưng người dân Việt Nam, người dân Bắc Việt, những người Việt Cộng là đau khổ nhiều nhất,” ông nói. “Đó là thảm họa của chiến tranh. Khi một đất nước tham chiến, những điều như thế này sẽ xảy ra và chúng ta không thể nào kiểm soát được.” “Đó là lý do tại sao chúng ta không thể yêu cầu quân đội của chúng ta hay bất kỳ quân đội nào khác trên thế giới phải sửa chữa những vấn đề của nhân loại,” người từng đứng đầu Ngũ Giác Đài nói và nêu ra dẫn chứng với 17 năm của cuộc chiến Afghanistan’. “Những vấn đề này cần phải được giải quyết bằng phương pháp ngoại giao. Quân đội có thể hỗ trợ cùng với kinh tế hay giáo dục,” ông nói thêm. “Chúng ta cần phải rút ra những bài học từ những cuộc chiến như thế này.” Về cuốn sách viết về thời gian tham chiến của anh em Hagel ở Việt Nam, cựu Bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel nói “đó không phải là cuốn sách về tôi và em trai tôi cùng chiến đấu ở VIệt Nam vào năm 1968 mà là về bằng cách nào mà xã hội Mỹ có thể tự điều chỉnh, bằng cách nào mà chúng ta có thể vượt qua được những vấn đề gây chia rẽ nhất mà xã hội chúng ta phải đối mặt, làm cách nào mà chúng ta có thể rút ra bài học từ đó và giải quyết mâu thuẫn nội tại về chiến tranh hay hòa bình, giải quyết những quan điểm chính trị khác biệt và những hạn chế của hệ thống chúng ta mà chúng ta đã làm không đúng vào lúc đầu.” Một trong những dẫn chứng về sự tự điều chỉnh mà ông Chuck Hagel đưa ra là “quân đội Mỹ giờ đây đã tốt hơn nhiều so với bất kỳ thời điểm nào trước đây.” Ông cho biết vào năm 1968 ông và em trai của ông, lúc đó đều còn rất trẻ - người em trai Tom Hagel của ông lúc đó vừa mới tốt nghiệp trung học, bị gọi quân dịch nhưng sau đó cả hai đều tình nguyện đến chiến trường Việt Nam. “Do chế độ quân dịch mà chúng ta đã đưa vào quân đội nhiều người không muốn chiến đấu, không muốn đến Việt Nam. Điều đó đã dẫn đến một quân đội hết sức khiếm khuyết và chia rẽ,” ông cho biết. Ông lấy dẫn chứng vào tháng Năm năm 1968, ông đang ở Chợ Lớn trong giai đoạn Tổng tấn công Tết Mậu Thân giai đoạn 2, “từng người thậm chí cả đầu bếp và thợ máy cũng được giao cho khẩu súng để chiến đấu bên cạnh chúng tôi là những người lính bộ binh được huấn luyện’. “Một số người đã mất mạng trong thời gian đó, bởi vì họ không được trang bị nhưng chỉ vì chúng tôi cần người để chiến đấu,” ông nói và cho biết đơn vị của ông vào lúc đó “đang chiến đấu ở từng ngôi nhà ở Chợ Lớn”. “Chúng tôi đã chịu rất nhiều thương vong,” ông nói. Trong thời gian phục vụ ở Việt Nam, Chuck Hagel cho biết ông và em trai của ông đã chiến đấu bên cạnh nhau, một điều mà sau này Quốc hội Mỹ không cho phép khi thông qua đạo luật cấm những người thân cùng gia đình cùng chiến đấu trong cùng một đơn vị để tránh trường hợp tử trận hết cả nhà. Lúc ở Đồng bằng sông Cửu Long, cả hai anh em làm nhiệm vụ là định hướng bằng bản đồ và la bàn dưới tán cây của khu rừng và trong bóng đêm’ để hạn chế tối đa rơi vào bẫy phục kích của Việt Cộng’. Sau khi cuộc chiến kết thúc và hai nước Việt-Mỹ bình thường hóa quan hệ vào năm 1995, hai anh em ông đã có dịp trở lại Việt Nam để cắt băng khánh thành Lãnh sự Quán Mỹ trên nền Tòa Đại sứ Mỹ cũ ở Sài Gòn vào năm 1999 theo lời mời của Đại sứ Pete Peterson. Lúc đó ông Chuck Hagel đến Việt Nam với tư cách là Thượng nghị sỹ tiểu bang Nebraska. Kể từ đó, ông đã trở lại Việt Nam một vài lần với tư cách thượng nghị sỹ nhưng chưa bao giờ đến Việt Nam khi đang nắm Bộ Quốc phòng. “Em trai tôi đã có khoảng thời gian khó khăn hơn tôi khi chúng tôi quay lại Việt Nam,” ông cho biết. Tác giả cuốn sách, Thiếu tướng Daniel P. Bolger, người từng chỉ huy quân đội ở Iraq và Afghanistan và hiện đang giảng dạy lịch sử tại Đại học North Carolina, giới thiệu về cuốn sách như sau “Những gì mà ông Chuck Hagel trải qua 50 năm trước đây ở Việt Nam khi còn là thanh niên cũng là những gì mà khoảng người Mỹ phải trải qua mỗi năm, cũng như chúng ta không nên quên những người Việt Nam đã chiến đấu trên đất nước của họ kể cả Quân lực Việt Nam Cộng hòa và Quân đội Nhân dân Việt Nam.” Ông cho biết năm 1968, bối cảnh của cuốn sách, là một năm đầy biến động trong xã hội Mỹ. Đó là năm bầu cử Tổng thống Mỹ mà ông cho rằng Việt Cộng muốn tận dụng để gây xáo trộn trong lòng nước Mỹ nhằm đạt chiến thắng chung cuộc trong cuộc chiến. “Vào năm đó, Chuck Hagel và em trai ông và lực lượng Mỹ chiến đấu ở Việt Nam đang chiến đấu với một trong những cuộc tấn công lớn nhất trong cuộc chiến – Cuộc Tấn công Tết Mậu Thân vốn bùng nổ vào tháng Giêng năm đó,” ông Bolger nói. Với hai vụ ám sát nhà hoạt động nhân quyền Martin Luther King và Thượng nghị sỹ Robert Kennedy xảy ra trong cùng năm đó, ông nói, vào lúc đó nước Mỹ đang rối rắm’. “Chúng ta đã phải đối mặt với một kẻ thù đầy quyết tâm cách nửa vòng trái đất trong khi đất nước chúng ta đang bị chia rẽ về mọi mặt, về sắc tộc, về giới tính, về thế hệ khi mà cha mẹ và con cái không tin tưởng lẫn nhau,” ông mô tả bối cảnh của cuốn sách Our Year of War’. Cuốn sách theo chân của hai anh em từ cánh đồng thảo nguyên giữa lòng nước Mỹ cho đến một cuộc chiến ở phía bên kia thế giới và quay trở lại với một nước Mỹ đầy chia rẽ, soi rọi vào một số những nhân vật có ảnh hưởng nhất trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam trong lúc thuật lại câu chuyện chiến đấu cùng nhau của hai anh em trong một cuộc chiến mà chỉ có người anh là ủng hộ.
cuộc chiến dối lừa