còn buổi học cuối cùng này thôi
Xuất xứ. Truyện “Buổi học cuối cùng” lấy bối cảnh từ một biến cố lịch sử: Sau cuộc chiến tranh Pháp – Phổ năm 1870-1871, nước Pháp thua trận, hai vùng An-dát và Lo-ren giáp biên giới với Phổ bị nhập vào nước Phổ. Cho nên các trường học ở hai vùng này bị
A. Buổi học cuối cùng của một học kì. B. Buổi học cuối cùng của một năm học. C. Buổi học cuối cùng của môn tiếng Pháp. D. Buổi học cuối cùng của cậu bé Phrăng trước khi chuyển đến ngôi trường mới. Câu 5: Chân lí được nêu ra trong truyện Buổi học cuối cùng là gì?
Video TikTok từ Nhỏ Hạnh (@nho_hanh): "Buổi học cuối cùng năm học: 2021-2022Cảm ơn vì đã đồng hành cũng cô đến thời điểm này! Cảm ơn các con! #cogiaotieuhoc #cogai24tuoi". nhạc nền - Nhỏ Hạnh.
Còn buổi học cuối cùng này thôi,,, RSS; Đăng nhập; Sở Giáo dục và Đào tạo TỉnhThành. Trường THPT Lê Thế Hiếu. Toggle navigation.
Quality: Reference: Anonymous. Đến giờ rồi buổi học cuối. time to get up last day of school. Last Update: 2016-10-27. Usage Frequency: 1. Quality:
II. Đọc, hiểu văn bản: 1. Những thay đổi khác thường trong buổi sáng ở vùng An-dat: Vào sáng hôm diễn ra buổi học cuối cùng, chú bé Phrăng đã thấy có sự khác lạ ở 3 khung cảnh khác nhau: + Vùng An-dat của Pháp đang rơi vào tay của Đức. + Việc sinh hoạt và học tập của
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Sáng nay tôi đi học muộn và rất sợ một trận quở mắng. Thầy Hamel nói rằng sẽ kiểm tra chúng tôi về phân từ mà tôi thì chưa biết một chữ nào cả. Tôi định trốn học và chơi cả ngày ở ngoài trời. Hôm nay trời ấm và quang đãng. Chim hót líu lo bên bìa rừng, và quân Phổ đang tập luyện trong cánh đồng sau xưởng cưa. Những thứ này thực sự hấp dẫn hơn quy tắc về phân từ, nhưng tôi vẫn có đủ sức mạnh để kháng cự và chạy vội đến trường. Khi tôi đi ngang qua toà thị chính, một đám đông đang tụ tập trước bảng thông báo. Suốt hai năm qua chúng tôi đã đón nhận toàn tin xấu tại đây những cuộc chiến bại, những cuộc tuyển lính, những lệnh của sỹ quan chỉ huy. Tôi tự nhủ, vẫn không dừng lại - Còn gì có thể xảy ra bây giờ được nữa ? Khi tôi chạy nhanh hết sức lực, bác thợ rèn Wachter đang đứng đó đọc bảng tin cùng với người thợ học việc, gọi với theo tôi - Này nhóc, chạy nhanh làm gì, kiểu gì thì cháu cũng đến trường sớm thôi. Tôi nghĩ bác ấy giễu tôi, và chạy bở hơi tai đến tận chiếc vườn nhỏ của thầy Hamel. Bình thường thì từ phố có thể nghe thấy tiếng huyên náo ở đây mỗi khi vào học, tiếng đóng mở bàn, tiếng học sinh đồng thanh đọc bài trong khi tay bịt tai để hiểu bài hơn, và tiếng thày giáo gõ thước trên bàn. Nhưng nay sao yên tĩnh quá ! Tôi đã định đến chỗ ngồi trống không để thầy giáo thấy, nhưng hôm nay mọi thứ đều yên ắng như sáng chủ nhật vậy. Qua cửa sổ tôi thấy bạn bè đã vào chỗ ngồi, và thầy Hamel đi lên đi xuống, tay cầm chiếc thước sắt đáng sợ. Tôi phải mở cửa và đi vào trước mặt mọi người. Bạn có thể tưởng tượng tôi ngượng chín mặt và sợ hãi như thế nào. Nhưng không có gì xảy ra cả. Thầy Hamel thấy tôi và ân cần bảo tôi - Vào chỗ nhanh lên. Cả lớp đã bắt đầu mà chưa có mặt em. Tôi trèo qua ghế và ngồi vào bàn. Đến khi đó, khi đã bớt sợ, tôi mới nhận thấy thầy giáo đang mặc chiếc áo khoác xanh, chiếc áo sơ mi xếp nếp, đội chiếc mũ thêu bằng lụa đen mà thầy không bao giờ mặc trừ những ngày thanh tra và những ngày trao giải thưởng. Ngoài ra trường hôm nay trông thật lạ và trang trọng. Nhưng điều ngạc nhiên nhất đối với tôi là, trên những chiếc ghế đen trước đây luôn luôn trống vắng, nhiều dân làng đang ngồi và cũng yên lặng như chúng tôi; ông già Hauser với chiếc mũ ba góc, ông thị trưởng, bác đưa thư, và vài người khác. Mọi người trông có vẻ buồn bã, ông Hauser mang theo một quyển sách vỡ lòng cũ kỹ, mép đã nhàu nát, ông mở rộng sách trên đầu gối và đặt đôi kính ngang trang sách. Khi tôi phân vân chưa rõ mọi chuyện thì thầy Hamel ngồi lên ghế, và vẫn với giọng nghiêm nghị, hiền lành như mọi ngày, thầy nói - Các em thân mến, đây là bài học cuối cùng mà thầy dạy các em. Lệnh mới đến từ Berlin chỉ cho phép dạy tiếng Đức trong các trường ở Alsace và Lorraine. Thầy giáo mới sẽ đến đây ngày mai. Đây là bài học tiếng Pháp cuối cùng của các em. Thầy mong các em sẽ chăm chú. Những lời này như làm tôi thấy như bị sét đánh! Những người tội nghiệp, đó chính là những gì người ta đã yết thị tại toà thị chính! Bài học tiếng Pháp cuối cùng của tôi! Tại sao, khi hầu như tôi không biết viết! Tôi sẽ không bao giờ được học thêm gì nữa. Thế là phải dừng lại ở đây thôi sao! Ôi, thật ân hận vì những lần không học bài đi tìm trứng chim hoặc đi trượt tuyết! Đống sách của tôi, mà vừa một lát trước đây tôi còn thấy thật phiền nhiễu, thật khó để mang vác, rồi ngữ pháp, rồi câu chuyện về các thánh, nay trở thành những người bạn cũ mà tôi không thể từ bỏ được. Cả thầy Hamel nữa, cái ý nghĩ rằng thầy sắp đi xa, rằng tôi sẽ không bao giờ được gặp thầy nữa, làm tôi quên hết tất cả về chiếc thước và tính cáu kỉnh của thầy. Thật tội nghiệp thầy! Thầy đã diện bộ quần áo đẹp chủ nhật để dạy buổi học cuối cùng này, và tôi đã hiểu tại sao những người già trong làng lại đến đây ngồi, ở cuối căn phòng. Bởi vì họ cũng thấy buồn không được đến ngôi trường này nữa. Đó là cách họ cảm ơn vị thầy giáo đã phục vụ tận tuỵ suốt bốn mươi năm qua, và để tỏ lòng tôn kính với đất nước nay đã không còn là của họ. Khi đang suy nghĩ về những điều này, tôi thấy mình bị gọi tên. Đến lượt tôi phải đọc thuộc lòng. Làm sao tôi có thể đọc đến hết cái quy tắc đáng sợ về phân từ ấy, rõ ràng, dõng dạc mà không phạm lỗi ? Tôi rối trí ngay từ những từ đầu tiên và đứng đó, tay nắm chặt bàn, tim đập thình thịch, không dám ngẩng đầu lên. Tôi nghe thấy thầy Hamel nói - Thầy sẽ không mắng em đâu. Em bị phạt thế đủ rồi. Ngày nào chúng ta cũng tự nhủ mình còn nhiều thời gian lắm, mai hãy học. Và em thấy cái gì đã đến rồi đấy. Đó là bất hạnh của vùng Alsace, vốn luôn hoãn việc học hành lại ngày mai. Và người ta có quyền nói Gớm, các ông giả vờ làm người Pháp nhưng lại chẳng biết đọc cũng không biết viết ngôn ngữ của các ông. Nhưng dù sao, tội nghiệp, không phải em là người có lỗi nhất. Tất cả chúng ta đều có nhiều điều đáng trách. - Cha mẹ các em đã không quá lo lắng về chuyện học hành của các em. Họ thích các em làm việc ở nông trại hoặc nhà máy, như vậy có thể thêm được chút tiền. Còn thầy ư ? Thầy cũng đáng trách. Có phải thầy đã thường xuyên bắt các em tưới hoa thay vì dạy học không ? Khi thầy muốn đi câu cá, có phải thầy đã không ngại ngần cho các em nghỉ học không ? Rồi từ chuyện này sang chuyện khác, thầy Hamel tiếp tục nói chuyện về tiếng Pháp, rằng đó là ngôn ngữ đẹp nhất, rõ ràng nhất, logic nhất trên thế giới, rằng chúng tôi phải giữ gìn và không được quên nó, vì khi một dân tộc bị nô dịch, chừng nào họ còn giữ được tiếng nói là họ còn giữ được chiếc chìa khoá thoát khỏi ngục tù. Rồi thầy mở sách ngữ pháp và giảng bài. Tôi thấy rất ngạc nhiên vì mình hoàn toàn hiểu bài. Những gì thầy giảng thật dễ hiểu làm sao! Tôi nhận thấy mình chưa bao giờ nghe giảng chăm chú như vậy, và cũng chưa bao giờ thầy giảng nhiệt tình như thế. Có vẻ như người thầy tội nghiệp muốn truyền cho chúng tôi tất cả những gì thầy biết trước khi ra đi, và muốn đặt hết vào đầu chúng tôi chỉ trong chốc lát. Sau bài học ngữ pháp, chúng tôi học viết. Hôm ấy thầy Hamel đã chuẩn bị cho chúng tôi những bản mẫu mới, trên đó có những chữ tròn trịa France, Alsace, France, Alsace. Chúng trông như những lá cờ nhỏ phấp phới trong lớp học, treo trên những thanh trên bàn học của chúng tôi. Phải thấy là mọi người đều làm việc chăm chú! Và yên lặng là sao! Chỉ nghe thấy tiếng bút viết cọt kẹt trên giấy. Có lúc có mấy con bọ bay vào, nhưng không ai để ý đến chúng, kể cả những cậu nhỏ nhất đang chăm chú vạch những nét ngoằn ngoèo như thể đó là tiếng Pháp vậy. Trên mái nhà bọn bồ câu khẽ cúc cu, và tôi tự nhủ - Liệu họ có bắt cả những con bồ câu phải gáy bằng tiếng Đức không ? Khi nào tôi ngẩng đầu lên khỏi trang vở cũng thấy thầy Hamel ngồi bất động trên ghế, đăm chiêu nhìn những thứ xung quanh, như thể thầy muốn khắc sâu vào đầu hình ảnh mọi vật trong cái phòng học bé nhỏ này. Thử nghĩ xem, suốt bốn mươi năm qua thầy đã ở chỗ này, với chiếc vườn ngoài cửa sổ và lớp học trước mặt, y như bây giờ. Chỉ có bàn ghế bị mòn đi cùng năm tháng, những cây óc chó trong vườn đã cao hơn, cây hoa bia mà thầy tự tay trồng đã chăng hoa quanh cửa sổ lên đến tận ngói. Hẳn thầy đau lòng biết bao khi bỏ lại tất cả những thứ này, khi nghe tiếng em gái thầy đi lại ở căn phòng phía trên gói ghém hành lý! Vì họ phải đi khỏi đây mãi mãi vào ngày mai. Dù vậy thầy vẫn có đủ can đảm để giảng tới tận bài cuối cùng. Sau giờ học viết chúng tôi học Lịch sử, và sau đó những em nhỏ hát ba, be, bi, bo, bu. Dưới kia, cuối lớp học, ông già Hauser đã đeo kính vào, hai tay cầm cuốn sách vỡ lòng, cũng đang đánh vần cùng với chúng tôi. Ông ấy cũng đang khóc, giọng run run vì xúc động. Nghe giọng ông ấy buồn cười quá mà chúng tôi vừa muốn cười vừa muốn khóc. Tôi sẽ nhớ mãi bài học cuối cùng này! Bỗng nhiên đồng hồ nhà thờ điểm mười hai giờ. Cùng lúc tiếng kèn trumpet của quân Phổ trở về sau cuộc tập luyện vọng lên dưới cửa sổ. Thầy Hamel đứng dậy, nhợt nhạt. Tôi chưa bao giờ thấy thầy cao như thế. "Các bạn của tôi," thầy nói, "tôi… tôi…" nhưng một thứ gì đó đã làm thầy nghẹn lại, không nói tiếp được nữa. Thầy quay lại bảng, lấy một mẩu phấn, tì bằng hết sức lực và viết thật to Vive la France’[1] Rồi thầy đứng đó, đầu tựa vào tường, tay ra hiệu cho chúng tôi, không nói một lời - Hết giờ rồi, mọi người về thôi.
Lý thuyết Ngữ Văn 7Lý thuyết Ngữ văn 7 Buổi học cuối cùng được VnDoc tổng hợp và giới thiệu nhằm giúp cho các bạn học sinh nắm được những kiến thức cơ bản về truyện Buổi học cuối cùng như tác giả, tác phẩm. Kèm theo đó là bài tập minh họa và bài tập trắc nghiệm về truyện Buổi học cuối cùng giúp các em vận dụng lý thuyết vào trả lời câu hỏi nhanh chóng và dễ dàng hơn. Sau đây mời các bạn tham khảo chi ý Nếu bạn muốn Tải bài viết này về máy tính hoặc điện thoại, vui lòng kéo xuống cuối bài viết1 Tìm hiểu chung truyện Buổi học cuối cùnga/ Tác giả- An-phông-xơ Đô-đê 1840 - 1897- Nhà văn hiện thực lỗi lạc của nước Pháp nửa cuối thế kỉ Tác giả của nhiều tập truyện nổi Văn chương của ông nhẹ nhàng, trong sáng, diễn tả cảm động những nỗi đau và tình thương, đặc biệt là tình yêu quê hương, đất Là tác giả của nhiều tập truyện ngắn nổi tiếng "Một thời niên thiếu", "Những cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Tactaranh ở Taraxcông"...b/ Tác phẩm- Bối cảnh+ Sau cuộc chiến tranh Pháp – Phổ năm 1870 – 1871, nước Pháp thua trận, phải cắt vùng Andát và Loren 2 vùng tiếp giáp với Phổ cho Phổ Đức+ Các trường ở đây bị buộc phải học tiếng Nhan đề+ Tác phẩm phần nào hé lộ cho độc giả biết nội dung chính của tác phẩm.+ Đây là buổi học tiếng Pháp cuối cùng của người dân Pháp→ Chính vì thế mà xuyên suốt tác phẩm là những tâm sự của người dân vốn là xứ sở của loại rượu vang nổi tiếng Thể loại Truyện ngắn- Phương thức biểu đạt- Tự sự- Kể kết hợp với miêu dung Truyện viết về buổi học cuối cùng bằng tiếng Pháp ở một trường làng thuộc vùng tắtNhư thường lệ, buổi sáng hôm ấy cậu bé Phrăng đến lớp học, trên đường đi cậu thấy có rất nhiều sự khác lạ so với mọi hôm, cả khi vào trường cũng vậy, sân trường bỗng dưng yên ắng như một ngày chủ vào lớp cậu càng ngạc nhiên hơn vì thấy mọi người im phăng phắc, thầy Ha-men ăn mặc rất trang trọng, trong lớp lại còn có cả các cụ già cùng đến học. Qua lời nói xúc động của thầy giáo, cậu mới hiểu rằng hôm nay là buổi học cuối cùng bằng tiếng vô cùng ân hận vì sự ham chơi trước đây của mình, xấu hổ vì mình đã không đọc được bài như mong muốn. Thầy Ha-men nói về vẻ đẹp của tiếng Pháp về sự quý giá của tiếng nói dân tộc, ai nấy đều xúc động thiêng liêng... Cuối buổi học thầy giáo Ha-men viêt lên bảng dòng chữ “Nước Pháp muôn năm”.Các bạn độc giả có thể tham khảo thêm bài Tóm tắt bài Buổi học cuối cùngBố cục Chia làm 3 phần+ Phần 1. Từ đầu ..."vắng mặt con" Trước khi diễn ra buổi học cuối cùng.+ Phần 2. Tiếp theo..."cuối cùng này" Diễn biến buổi học cuối cùng.+ Phần 3. Còn lại Cảnh kết thúc buổi học cuối Đọc - hiểu văn bản Buổi học cuối cùnga/ Nhân vật Phrăng* Quang cảnh hôm diễn ra buổi học cuối cùng- Trên đường đến trường nhiều người đứng trước bảng dán cáo thị.→ Khác lạ- Ở trường+ Mọi sự bình lặng y như một buổi sáng chủ nhật.+ Lớp học trang trọng, thầy Ha-men dịu dàng, mặc đẹp hơn mọi ngày, mọi người trong làng đều đi học với vẻ buồn rầu. → Yên tĩnh, trang nghiêm, khác thường.⇒ Phrăng ngạc nhiên, dường như báo hiệu một cái gì nghiêm trọng, khác thường.* Diễn biến tâm trạng của Phrăng- Thái độ đối với việc học tiếng Pháp- Định trốn học và rong chơi ngoài đồng Cưỡng lại được, vội vã đến trường- Phrăng choáng váng, sững sờ, hiểu ra nguyên nhân của sự khác lạ, tiếc nuối ân hận vì sự lười nhác học tập, ham chơi của Xấu hổ và tự giận mình không chịu học các qui tắc phân Chăm chú nghe giảng, kinh ngạc thấy mình hiểu bài đến thế.→ Từ lơ là đến thiết tha, lo lắng cho việc học.* Thái độ với thầy Ha-men- Lẻn vào chỗ ngồi, đỏ mặt tía tai khi thấy thầy cầm Nhận ra giọng nói của thầy thật dịu Thấy tội nghiệp cho thầy- Hiểu được lời khuyên của thầy- Chưa bao giờ thấy thầy lớn lao đến thế.→ Nghệ thuật miêu tả diễn biến tâm lí sâu sắc⇒ Từ sợ hãi, thân thiết, quý trọng thầy.⇒ Phrăng là cậu bé hồn nhiên, chân thật, biết lẽ phải, yêu tiếng nói dân tộc, quý trọng và biết ơn Thầy giáo Ha-men* Trang phục- Mặc chiếc áo rơ-đanh-gốt màu xanh lục- Đội mũ bằng lụa đen thêu→ Trang phục rất trang trọng mà thầy chỉ mặc vào những ngày đại lễ thể hiện ý nghĩa vô cùng quan trọng của buổi học cuối cùng.* Thái độ đối với học sinh- Rất mực ân cần, dịu dàng tha thiết, không quở trách như mọi ngày khi Phrăng đến muộn- Nhiệt tình truyền giảng bài học bằng cả tâm huyết của mình→ Thầy muốn truyền thụ toàn bộ tri thức của mình, muốn đưa ngay toàn bộ tri thức vào học sinh trước khi ra đi.* Những lời nói về việc học tiếng Pháp- Tâm niệm của Thầy “Khi một dân tộc rơi vào vòng nô lệ, chừng nào họ vẫn giữ vững tiếng nói của mình thì chẳng khác gì nắm được chìa khoá ở chốn lao tù”→ Giữ được tiếng nói tức là giữ được linh hồn của dân tộc, không để kẻ địch đồng hoá, đó là vũ khí tốt nhất khi chưa thể đánh đuổi quân thù.* Hành động, cử chỉ lúc buổi học kết thúc- Người tái nhợt, nghẹn ngào, không nói nên câu- Thầy dường như kiệt sức→ Bao nhiêu tinh lực, tâm huyết thầy đã dồn hết cho buổi học cuối Khuyên mọi người hãy yêu quý, giữ gìn ngôn ngữ của dân tộc→ Ca ngợi sự giàu đẹp của dân Dằn mạnh và cố viết thật to dòng chữ "NƯỚC PHÁP MUÔN NĂM".- Đứng im, đầu dựa vào tường→ Thể hiện sự đau đớn dữ dội về tinh thần.⇒ Thầy đã thắp lên ngọn lửa yêu nước cháy bừng trong tim mọi người* Tổng kếtNghệ thuật- Lựa chọn nhân vật kể chuyện hợp lí Người kể ở ngôi thứ nhất là một cậu Cách kể chân thực vì cậu là người trong cuộc - chứng kiến một cách đầy đủ buổi học cuối Nghệ thuật khắc hoạ chân dung nhân vật cả ngoại hình lẫn nội tâm đều chính xác, tinh Miêu tả nhân vật qua ý nghĩ, tâm Giọng kể tự nhiên, linh hoạt, ngôn ngữ vừa chính xác vừa mang tính biểu cảm dung Qua câu chuyện buổi học cuối cùng bằng tiếng Pháp ở vùng An-dát bị quân Phổ chiếm đóng, Phrăng hiện lên là một chú bé hiếu động, thông minh, nhạy cảm, có tình yêu chân thành với người thầy, yêu nước sâu Bài tập minh họa bài Buổi học cuối cùngĐề bài 1 Phân tích bài "Buổi học cuối cùng" của An-phông-xơ Đô-đê1/ Mở bài- Đây là buổi học cuối cùng bằng tiếng Pháp ở 1 lớp tiểu học thuộc vùng An-Dát và Lo-ren giáp với biên giới nước Phổ-tức nước Đức.- Từ ngày mai, các trường sẽ phải dạy bằng tiếng Đức, ngôn ngữ của quân xâm Buổi học cuối cùng diễn ra trong không khí trang nghiêm và xúc Thân bài* Hai nhân vật chính của truyệna/ Chú bé Phrăng- Vì không thuộc bài nên lúc đầu chú định trốn học, sau đó lại đến Chú ngạc nhiên vì không khí yên ắng khác thường của lớp Choáng váng khi nghe thầy giáo tuyên bố đây là buổi học cuối cùng bằng tiếng Tự giận mình vì thói ham chơi, lười học...- Thấm thía lời dạy của thầy, chăm chú nghe thầy giảng Cảm động trước hình ảnh lớn lao, cao đẹp của thầy Thầy Ha-men- Thái độ của thầy dịu dàng khác hẳn ngày thường .- Thầy lên lớp với bộ y phục đặc biệt chỉ dành cho những dịp long Thầy ca ngợi tiếng Pháp và tôn vinh Tổ quốc của Tâm trạng thầy hết sức xúc động thể hiện qua giọng nói thiết tha, nghẹn ngào và hành động bất Kết bài - "Buổi học cuối cùng" là một tác phẩm hay, phản ánh niềm tự hào về tiếng Pháp và lòng yêu nước thiết tha của người dân nước Hình ảnh chú bé Phrang và thầy giáo Ha-men được tác giả miêu tả rất thành công, để lại ấn tượng trong lòng người Trắc nghiệm bài Buổi học cuối cùngCâu 1 An -Phông xơ Đô đê là nhà văn nước nào? ÝC. PhápD. 2 Câu chuyện xảy ra trong khoảng thời gian nào?A. Chiến tranh thế giới chiến thứ nhất 1914- 1918B. Chiến tranh thế giới thứ hai 1939- 1945C. Chiến tranh chống đế quốc Mĩ cuối thế kỉ XXD. Chiến tranh Pháp- Phổ cuối thế kỉ XIXCâu 3 Truyện kể bằng lời nhân vật nào?A. Nhân vật PhrăngB. Thầy Ha -men .C. Cụ già Hô -de .D. Những người dân làngCâu 4 Em hiểu như thế nào về nhan đề " Buổi học cuối cùng"?A. Buổi học cuối cùng của một học Buổi học cuối cùng của một năm Buổi học cuối cùng của môn tiếng Buổi học cuối cùng của cậu bé Phrăng trước khi chuyển đến ngôi trường 5 Chân lí được nêu ra trong truyện Buổi học cuối cùng là gì?A. Tình thầy trò là cao quý nhất, không có gì có thể thay đổi được thứ tình cảm quý báu Khi một dân tộc rơi vào vòng nô lệ, chừng nào họ vẫn giữ vững tiếng nói của mình thì chẳng khác gì nắm được chìa khóa chốn lao Nếu một dân tộc mà mọi người dân đều có lòng yêu nước thì dân tộc đó sẽ không bao giờ rơi vào vòng nô Tình yêu quê hương, đất nước phải được thể hiện trước tiên qua tình yêu chữ viết và tiếng 6 Tác giả xây dựng thành công hai nhân vật chính trong truyện Buổi học cuối cùng là nhờ vàoA. Miêu tả ngoại hình, cử chỉ, lời nói và tâm trạng của Cho nhân vật tự nói lên suy nghĩ của Tạo ra nhiều chi tiết biểu cảm cho nhân vật thể hiện tình Đề cao giá trị của tiếng Pháp đối với người 7 Ý nào sâu đây không đúng với suy nghĩ, tâm trạng của Phrăng?A - Mải chơi, sợ thầy kiểm tra bài nên muốn trốn - Xấu hổ, ân hận và thấm thía trước lỗi lầm của mình, muốn sửa chữa nhưng đã - Thương và kính yêu - Vui vẻ khi từ nay không phải học tiếng Pháp 8 Bài học rút ra từ câu chuyện của Phrăng?A. Tuổi còn nhỏ chưa vội học, hãy vui chơi cho thoải mái sau này học vẫn kịp Vui chơi thoải mái nhưng không sao nhãng việc học hành để sau này phải ân hận, nuối Học tập không chỉ lấy kiến thức cho mình để sau này có một tương lai tươi sáng mà còn là trách nhiệm của người học sinh đối với gia đình, đối với đất Cả B và C Cả A Và C đúngCâu 9 Giá trị cao cả của truyện Buổi học cuối cùng là gì?A. Thể hiện tinh thần chống chiến tranh xâm Thể hiện lòng yêu nước trong một biểu hiện cụ thể là yêu tiếng nói dân Lên án những nhà lãnh đạo nước Pháp trong việc nhượng đất đai cho nước Đề cao tình thầy trò và lòng gắn bó với mái trường thân 10 Đúng nào nói đúng tâm trạng thầy giáo Ha-men trong buổi học cùng?A. Bình tĩnh và tự tinB. Đau đớn và rất xúc độngC. Bình thường như những buổi học khácD. Tức tối, căm phẫnCâu 11 Tâm trạng của chú bé Phrăng diễn ra như thế nào?A. Vô tư, thờ Bình Lúc đầu ham chơi, lười học, ân hận xúc Chán ngán học tiếng 12 Qua những chi tiết miêu tả về trang phục, lời nói, hành động, thái độ... cho ta thấy thầy Ha Men là người như thế nào? Chọn câu trả lời đúng nhấtA. Một người thầy yêu nghề, đầy nhiệt huyếtB. Một người dân yêu nước và sẵn sàng tham gia chiến đấu bảo vê đất nướcC. Một người luôn có ý thức gìn giữ tiếng nói của dân tộcD. Thầy Hamen là người yêu nghề dạy học, yêu tiếng mẹ đẻ, và người yêu nước sâu sắcĐáp án1 - C2 - D3 - A4 - C5 - B6 - A7 - D8 - D9 - B10 - B11 - C12 - D-Trên đây là Lý thuyết Ngữ văn 7 bài Buổi học cuối cùng, hy vọng đây là tài liệu hay giúp các em dễ dàng ghi nhớ kiến thức về hoàn cảnh ra đời, giá trị nghệ thuật và những triết lí được tác giả gửi gắm qua truyện ngắn Buổi học cuối cùng....Ngoài tài liệu trên, mời các bạn tham khảo thêm các tài liệu học tập lớp 7 khác như Văn mẫu lớp 7, Toán 7 , Khoa học tự nhiên 7... và các Đề thi học kì 1 lớp 7, Đề thi học kì 2 lớp 7... được biên soạn và cập nhật liên tục trên bài liên quan đến tác phẩmEm hãy tưởng tượng và kể tiếp câu chuyện Buổi học cuối cùng. Tả lại hình ảnh người thầy giáo Ha-men trong buổi học cuối cùngTóm tắt truyện Buổi học cuối cùng của tác giả An-phông-xơ Đô-đêSoạn bài Buổi học cuối cùng Cánh diềuBuổi học cuối cùng - Hoàn cảnh sáng tác, Dàn ý phân tích tác phẩm
còn buổi học cuối cùng này thôi