cô vợ bác sĩ của tổng tài lạnh lùng
Đã nói đây chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng. Hắn sẽ không bao giờ yêu cô. Hai người vốn chỉ là hai đường thằng song song. Nước sông không phạm nước giếng. Nhưng thời gian này lịch cảnh diễn dường như muốn vi phạm hợp đồng. Hắn không ngừng trêu chọc cô. Còn
Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo - (Chương 2) - Tác giả Ruby Joy Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo. 7.5/ 10. 639691. Theo dõi. Tác giả : Ruby Joy. Tổng tài lạnh lùng và cô nàng ma nữ
Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Anh là một người đàn ông độc thân toàn kim cương, lạnh lùng, vô tình. Trong giới bạch đạo anh là một chủ tịch cao cao tại thượng nắm trong tay các chuỗi nhà hàng, khách sạn, trung tâm mua sắm trong và ngoài
Phim tổng tài dạo gần đây là đề tài được rất nhiều đạo diễn ưa chuộng. Cùng mình điểm qua 9 bộ phim Hoa ngữ vô cùng hấp dẫn về chủ đề này nhé! 1. Tại sao Boss muốn cưới tôi. Tại Sao Boss Muốn Cưới Tôi là một trong những bộ phim ngôn tình tổng tài vô cùng hấp
Cô Vợ Khó Tính Của Tổng Tài Lạnh Lùng - Chương 08: Nhờ họa được phúc; Cô Vợ Khó Tính Của Tổng Tài Lạnh Lùng - Chương 09: Thiên chi kiêu tử; Cô Vợ Khó Tính Của Tổng Tài Lạnh Lùng - Chương 10: Thành toàn ; Cô Vợ Khó Tính Của Tổng Tài Lạnh Lùng - Chương 11: Diễn đau khổ
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Chương 103 Sau khi bác sĩ xác nhận tình trạng Ôn Ninh không còn nguy hiểm, cô được đưa vào phòng bệnh. Bác sĩ dặn Lục Tấn Uyên tiếp tục ở lại bệnh viện quan sát một thời gian, tốt nhất là tĩnh dưỡng, tránh bị động thai. Lục Tấn Uyên nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Ôn Ninh. Bởi vì bác sĩ đã tiêm thuốc có tác dụng an thần nên hiện tại cô ngủ rất say, dáng vẻ cô yên tĩnh khiến trong lòng anh cũng cảm thấy bình tĩnh, an lòng. Có lẽ như vậy cũng tốt. Lục Tấn Uyên cũng hơi mệt, anh vừa định nghỉ ngơi một lát thì bên ngoài truyền đến tiếng ồn “Tổng giám đốc Lục, tôi muốn gặp anh!” Sắc mặt Lưu Mộng Tuyết hoảng loạn chạy vào. Cảnh sát vừa tìm đến nhà họ Lưu và đưa tất cả bọn họ đi thẩm vấn. Sau đó, cô ta mới biết được Lưu Nguyên Đào không những không gây khó dễ được cho Ôn Ninh, mà còn bị Lục Tấn Uyên phát hiện. Bây giờ anh ta đã bị đưa đến đồn cảnh sát, có thể phải đối mặt với cáo buộc cưỡng hiếp chưa thành. Xảy ra chuyện này, toàn bộ nhà họ Lưu rất hoảng loạn, ba mẹ Lưu Mộng Tuyết khóc lóc đòi chết bắt cô ta phải tới giải quyết vấn đề này. Trong lòng Lưu Mộng Tuyết vừa mắng thầm anh trai vô dụng của cô ta vừa đành lòng tìm tới đây. Cô ta lo lắng rằng Lưu Nguyên Đào sợ tội, sợ anh ta sẽ kéo cô ta xuống nước theo, vậy thì tiêu mất. Ôn Ninh nhíu mày, dường như cô sắp bị tiếng động ồn ào bên tai đánh thức. Lục Tấn Uyên lạnh lùng đi ra ngoài, anh vừa mở cửa thì Lưu Mộng Tuyết giống như thấy được vị cứu tinh, cô ta chạy tới bổ nhào vào anh. “Tổng giám đốc Lục, anh trai tôi đang ở cục cảnh sát…cầu xin anh giúp tôi một tay.” Sắc mặt Lục Tấn Uyên không chút cảm xúc, anh tránh đi, Lưu Mộng Tuyết bổ nhào vào khoảng không, cô ta cảm thấy xấu hổ. Sau đó, Lưu Mộng Tuyết nhanh chóng bày ra dáng vẻ tội nghiệp, nước mắt đầm đìa “Tổng giám đốc Lục…” Lục Tấn Uyên không hề cảm động trước những giọt nước mắt của cô ta, thậm chí anh còn cảm thấy chán ghét cực kỳ. Người làm chuyện sai trái là anh trai cô ta, bây giờ cô ta lại tỏ vẻ đáng thương. Nếu lúc đó anh không nhiều chuyện xen vào, thì e rằng bây giờ anh ta đã tạo ra sai lầm lớn không thể bù đắp được. “Chuyện mà anh trai cô làm sai thì anh ta nhất định phải chịu trách nhiệm” Lục Tấn Uyên không chút dao động “Đây là bệnh viện, cô quá ồn ào, đi ra ngoài đi.” Lúc Lưu Mộng Tuyết muốn nói gì đó với anh thì cũng đúng lúc bác sĩ đi tới, muốn vào xem tình hình của Ôn Ninh. “Cô ấy ngủ rồi, có chuyện gì nói với tôi trước đi.” Lục Tấn Uyên biết hôm nay Ôn Ninh đã chịu sự sợ hãi không nhỏ, anh không muốn người khác làm phiền cô. Bác sĩ gật đầu, sau đó đưa thuốc cho Lục Tấn Uyên “Cũng không có gì, bây giờ cô ấy nên thay đổi chế độ dinh dưỡng hiện nay của mình. Nếu cứ duy trì như thế thì cô ấy có thể sẽ làm cho thai nhi bị suy dinh dưỡng.” Lưu Mộng Tuyết nghe thấy hai từ thai nhi, cô ta không biết nên khóc hay nên nén lại nước mắt. Ôn Ninh vậy đang mang thai? Là con của Lục Tấn Uyên sao? Thử nghĩ xem, nếu không phải là con của Lục Tấn Uyên thì sao anh có thể quan tâm cô như vậy. Trong lòng Lưu Mộng Tuyết đột nhiên nổi lên oán hận, hóa ra Ôn Ninh đã sớm biết chuyện này từ lâu. Nhưng cô lại giả bộ ở trước mặt cô ta, nhìn cô ta cầu xin Lục Tấn Uyên mà không thấy vui vẻ bỏ qua? “Cô còn không đi mau?” Lục Tấn Uyên cầm món đồ trong tay. Lúc này, anh mới để ý thấy Lưu Mộng Tuyết vẫn còn đang nhìn chằm chằm mình. Anh không vui, ngay tức khắc đuổi cô ta đi. Lưu Mộng Tuyết nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Lục Tấn Uyên, trong lòng cô ta cảm thấy vừa chua xót vừa bất lực. Sự ấm áp duy nhất anh dành cho cô ta chính là lúc anh hiểu lầm cô ta là Ôn Ninh. Bây giờ cô ta tỉnh mộng rồi, tất cả đều kết thúc rồi! Lúc đi ra, bỗng nhiên Lưu Mộng Tuyết cảm thấy rất hận Ôn Ninh. Nếu không phải do cô tình cờ mang Lục Tấn Uyên bước vào cuộc sống của cô ta, thì bây giờ cô ta sẽ không ra nông nỗi này. Cảm giác có được rồi lại mất đi so với cảm giác chưa từng có được thì càng khiến người ta đau khổ hơn. Loại thống khổ này khiến người ta ham muốn điên cuồng. Lưu Mộng Tuyết tuyệt vọng đi được vài bước, đúng lúc này, một người đàn ông va vào cô ta, người đó cúi xuống nhìn Lưu Mộng Tuyết “Là cô ta, dẫn đi.” Thậm chí Lưu Mộng Tuyết còn chưa kịp phát ra âm thanh phản kháng nào thì đã bị chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt chặt miệng, cô ta ngất xỉu. Ôn Ninh ngủ một giấc thật sâu dưới tác dụng của thuốc, khi cô tỉnh lại thì trời đã tối. Ôn Ninh ngồi dậy cử động thân thể cứng đờ, cô nhìn phòng bệnh trống trải chỉ có mình cô, trong lòng cô cảm thấy hơi mất mát. thường thì không thấy gì, đến lúc cần người chăm sóc thì cô mới cảm thấy bản thân cô đơn một mình, thật đáng thương. Ôn Ninh nghĩ Lục Tấn Uyên có lẽ đã rời đi sau khi đưa cô đến đây, cô bất lực lắc đầu. Anh có thể ra tay cứu cô từ tay tên đàn ông đó thì đã là ân tình rất lớn rồi. Lẽ nào cô còn muốn Lục Tấn Uyên vẫn luôn ở trong phòng bệnh của cô đợi cô tỉnh sao? Cô hơi đề cao bản thân rồi. Ôn Ninh nghĩ rằng mới suy nghĩ lộn xộn vừa rồi là do cô mang thai, chắc hẳn khi mang thai cô đã trở nên ngu ngốc. Vậy nên mới có thể nghĩ ra những chyện không có thật như vậy. Trong lúc cô đang suy nghĩ miên man, An Thần đang đứng trông ở bên ngoài nhìn thấy đèn trong phòng bệnh bật sáng. Anh ta bước vào đưa bữa tối đầy đủ dinh dưỡng cho cô “Cô ăn chút gì đi.” Ôn Ninh cảm kích nhận lấy, đúng lúc cô cũng đang đói “Là Lục Tấn Uyên bảo anh mang đến?” An Thần gật đầu, trong lòng Ôn Ninh cảm thấy ấm áp, đột nhiên cô nhớ tới cái gì đó “Người đó đâu?” Lưu Nguyên Đào suýt nữa lừa gạt cô, còn suýt làm đứa bé trong bụng cô bị thương. Cô không nhịn được, bèn hỏi cho rõ tung tích hiện nay của anh ta. “Chuyện này Boss nói anh ấy sẽ xử lý.” An Thần nói đầu đuôi mọi chuyện, chuyện của Lưu Nguyên Đào nói lớn thì lớn, nói nhỏ thì nhỏ, rốt cuộc cuối cùng anh ta cũng không thành công. Nhưng Lục Tấn Uyên không muốn bỏ qua cho anh ta dễ dàng như vậy, cho nên phải dùng một số thủ đoạn đặc biệt. Những chuyện này không thích hợp nói cho Ôn Ninh nghe. Nụ cười trên mặt Ôn Ninh nhạt đi mấy phần, cô ăn chậm lại “Tôi biết rồi.” Lưu Nguyên Đào là anh trai của Lưu Mộng Tuyết, Lục Tấn Uyên đối xử đặc biệt với cô ta như thế. Vì vậy chắc chắn anh sẽ giúp cô ta, cũng không phải không có khả năng. Nghĩ vậy, trong lòng Ôn Ninh cảm thấy mất mát một điều gì đó. Rốt cuộc, nếu Lục Tấn Uyên hạ quyết tâm giúp đỡ Lưu Nguyên Đào thì sao cô có thể đối phó lại anh được. Chuyện này cũng chỉ có thể bỏ qua, chỉ sợ là cô thật sự không cam lòng bỏ qua cho tên khốn đáng chết đó. An Thần không chú ý đến sự bất thường của cô, anh ta nhìn thời gian “Bây giờ cũng không còn sớm nữa, tôi đi về trước đây. Tôi đã mời một người chăm sóc bệnh nhân cho cô rồi, có chuyện gì cô cứ gọi cô ấy, cô ấy sẽ tới giúp đỡ cô.” Ôn Ninh gật đầu, ánh mắt cô dõi theo, nhìn An Thần rời đi. Cô nhìn thấy người chăm sóc bệnh nhân đứng bên ngoài cửa, cô nghĩ lẽ nào đây là cách Lục Tấn Uyên bồi thường cho cô, cô thật sự không vui vẻ nổi. Sau khi Ôn Ninh ở bệnh viện điều trị mấy ngày thì cuối cùng cô cũng có thể xuất viện. Mấy ngày nay, ngày nào cô cũng đều nằm ở trên giường, lúc đi vệ sinh đều có người đi theo vì sợ cô xảy ra chuyện. Chỉ trong vài ngày mà tưởng như đã qua vài năm, cô sắp ngột ngạt chết rồi. Cuối cùng, sau khi đi làm, Ôn Ninh phát hiện Lưu Mộng Tuyết đã không còn ở đây nữa. Nhưng như vậy cũng tốt, trong lòng Ôn Ninh vẫn có khúc mắc với cô ta. Dù sao cô đối xử với cô ta không tệ nhưng kết quả lại bị cô ta đâm một nhát, thật ra là lừa gạt cô mà thôi. Ôn Ninh đang đi làm, đột nhiên điện thoại di động của cô vang lên, là một số lạ gọi đến. Ôn Ninh không nhận điện thoại, nhưng một lúc sau, người đó gửi tin nhắn tới “Cô không muốn biết người hôm đó ở phòng tổng thống trong khách sạn Minh Thịnh là ai sao?”
Thông tin truyện Cô vợ bác sĩ của tổng tài hắc đạo Đánh giá từ 7 lượt. Một người đàn ông độc thân lạnh lùng, tàn ác. Ngoài sáng, anh ta là Chủ tịch của tập đoàn Dạ thị, kinh doanh các chuỗi nhà hàng, khách sạn, trung tâm mua sắm... Trong tối, Dạ Thành Đông lại là người đứng đầu Dạ Tử Môn, danh tiếng lừng lẫy trong giới hắc đạo. Con người làm ăn trong cả giới hắc bạch như anh, trong lòng luôn coi thường phụ nữ, anh xem họ như một công cụ để đàn ông sử dụng mà thôi. Danh sách chương Chương 1 Cứu sống Chương 2 Tôi muốn cô làm người phụ nữ của tôi Chương 3 Chấp nhận làm người phụ nữ của anh Chương 4 Đã phóng lao rồi thì phải theo lao thôi Chương 5 Cự tuyệt Chương 6 Đừng chạm vào người tôi, cả người anh thật bẩn Chương 7 Những khả năng đặc biệt Chương 8 Biến thái! Quá biến thái Chương 9 Bác sĩ có thể cứu người nhưng cũng có thể giết người Chương 10 Dự tiệc Chương 11 Xem như bị chó cắn Chương 12 Quá khứ đau thương Chương 13 Em giết người tôi dọn xác giúp em Chương 14 Nghề bác sĩ rảnh rỗi đến như vậy? Chương 15 Chúng tôi có tiền Chương 16 Mượn dao giết người Chương 17 Nhận đệ tử Chương 18 Có thực mới vực được đạo Chương 19 Chuyến đi nguy hiểm Chương 20 Ấn tượng không tốt Chương 21 Liễu gia Chương 22 Xác chết sống lại Chương 23 Keo kiệt siêu tiết kiệm Chương 24 Có hai loại người Chương 25 Ngông cuồng, bá đạo Chương 26 Nam kình thương Chương 27 Đừng bao giờ ngủ khi tôi còn thức Chương 28 Nghi ngờ Chương 29 Nghê quân dao Chương 30 Tình nhân Chương 31 Giấc mơ kì lạ Chương 32 Tôi không có sở thích đánh chó Chương 33 Lại là giấc mơ ấy Chương 34 Dành cả thanh xuân cho cô Chương 35 Tai nạn Chương 36 Nguy hiểm Chương 37 Hôn mê Chương 38 Tỉnh lại Chương 39 Rời khỏi dạ viên Chương 40 Tôi vốn là ác quỷ Chương 41 Ai cũng có nỗi sợ riêng Chương 42 Lời thú nhận Chương 43 Trở về bị truy sát Chương 44 Sự thật năm đó Chương 45 Quay trở về Chương 46 Người phụ nữ quyền lực Chương 47 Tai nạn, lao khỏi xe Chương 48 Nhận con dâu Chương 49 Lừa đảo Chương 50 Anh ấy sợ nhất là ma
Đánh giá từ 53 lượtTruyện Vợ Cũ Của Tổng Tài Lạnh Lùng của tác giả Đậu Đậu Thiền có nội dung là cuộc hôn nhân không tình yêu, trải qua một thời gian sống với nhau mới có cảm năm trôi qua với cuộc sống hôn nhân không tình yêu, rồi cô bạn gái hắn trở về, thế là hắn muốn nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân chấp nhận cho hắn kết hôn với người con gái kia...Nhưng rồi đâu cũng vào đấy hắn nhận ra rằng cô mới chính là người hắn cần...Xem thêm »Các chương mới nhất Chương 83 Cuộc điện thoại khả nghi Chương 82 Mua lại trước khi cưới 2 Chương 81 Mua lại trước khi cưới 1 Chương 80 Oan gia gặp nhau p2 Chương 79 Oan gia gặp nhau p2
Từ lúc Dạ Thành Đông chấp nhận kết hôn, Nghê Quân Dao cho người chuẩn bị tất cả, chuẩn bị cho đám cưới của mình, Nghê Quân Dao mời rất nhiều người, cô muốn đám cưới của mình phải thật xa hoa, thật long trọng. Chính xác là bốn ngày nữa chính là ngày Nghê Quân Dao và anh kết hôn. Vũ Khiết Du cùng Lạc Tuyết Nhàn gặp nhau bàn kế muốn nhân ngày đám cưới của cô ta mà vạch trần tất cả tội ác của cô ta trước tất cả mọi người, hai người phải chuẩn bị mọi thứ thật hoành tráng để cho cô ta có một cái đám cưới đáng nhớ nhất. Clara đau buồn quay một mình quay trở về Galvin biết Clara trở về nước liền nhờ Venn đưa cô đến bệnh viện gặp anh và Hạ Tử Quyên. Đưa Clara an toàn đến bệnh viện, Venn dẫn cô đến phòng bệnh, mở cửa phòng Clara nhìn thấy Galvin và cô, Clara lập tức lao đến ôm lấy anh và cô, xúc động "Hai người vẫn còn sống, thật tốt quá. Em cứ tưởng là hai người đã chết rồi em quay về để báo cho phụ hoàng biết nhưng bây giờ em nhìn thấy hai người không sao em rất mừng." Hạ Tử Quyên gương mặt lạnh lẽo không hề nở nụ cười dù chỉ một chút, giọng nói đều đều của cô cất lên"Anh hai thì còn sống nhưng Hạ Tử Quyên đã chết rồi người bây giờ em nhìn thấy không phải là Hạ Tử Quyên mà là Eirlys Stephen." Clara ngơ ngác vẫn chưa hiểu được chuyện gì, Galvin kéo cô ra ngoài nói cho cô biết mọi chuyện. Sau khi nghe và biết mọi chuyện Clara tức giận xen lẫn đau lòng, chua xót cho Hạ Tử Quyên, sự đả kích này quá lớn rồi. Galvin cùng Clara vào phòng, Venn hốt hoảng bước nhanh vào phòng "Nguy rồi! Đức Vua đã lâm bệnh nặng từ hoàng cung truyền ra nói là ba ngày nữa sẽ nhường ngôi lại cho Ladonna tin này đã được lan truyền khắp cả nước rồi." Galvin kinh ngạc, lo lắng"Phụ hoàng lâm bệnh chắc chắn là do mẹ con bà ta hãm hại chuyện này không ổn rồi bây giờ chúng ta vẫn chưa lấy lại được quân đội." "Yên tâm em đã sắp xếp lo liệu hết rồi, quân đội cũng lấy lại hết rồi." Hạ Tử Quyên bình tĩnh, đôi mắt không có chút gợn sóng. Galvin, Clara cùng Venn ngạc nhiên, Galvin cau mày"Thì ra em muốn sử dụng máy tính là làm chuyện này, chưa đầy hai ngày mà em đã lấy lại được quân đội họ nghe theo em sao?" "Em đã tìm được bằng chứng bà ta hại phụ hoàng và em còn có đoạn ghi âm cuộc nói chuyện của chúng ta với bà Vivian lúc trước, em đã thu thập hết bằng chứng của bà rồi. Bây giờ chúng ta chỉ còn đợi đến ba ngày sau thôi, ba ngày sau chính là ngày chết của hai mẹ con bà ta." Lời nói vô tình, lạnh lùng tựa như băng của Hạ Tử Quyên. Clara mím môi nói với cô"Vậy để em cho người đi đón và bảo vệ bà Vivian quay về đây." Hạ Tử Quyên không nhanh không chậm nói"Không cần đâu, chị đã cho người đi đón bà ấy rồi." Ba người thật sự rất bất ngờ chỉ chưa đầy hai ngày mọi chuyện đã được cô sắp xếp ổn thoả, không một chút sơ xót gì cả, cô xử lý, làm việc quá nhanh đi. Cô nhìn mọi người nói tiếp"Còn về chuyện của phụ hoàng em đã sắp xếp cho người bảo vệ cho phụ hoàng rồi, mọi người không cần lo." Venn vẫn chưa thích ứng được sự thay đổi đột ngột này của cô, lúc anh gặp cô là cô rơi vào trạng thái nguy hiểm, khi cô tỉnh lại chính là anh thấy cô khóc đau đớn vì đứa con nhưng chỉ một lúc sau cô dường như đã không còn là cô, cô trở thành một con người lạnh lùng, băng giá và rất vô tình.
Chương 176 Ôn Ninh nghe xong liền gật đầu một cách khó khăn, cô không thể dùng thuốc giảm đau nên cô chỉ có thể nghiến răng chịu đựng. Bác sĩ nhìn cô, trong lòng thầm nghĩ rằng người phụ này cũng thật kiên cường, không dám chậm trễ nữa, bác sĩ nhanh chóng giữ chặt cánh tay của Ôn Ninh, nắn lại phần xương nằm ở sai vị trí. Lúc này Ôn Ninh mới hiểu ra cái gì gọi là đau khổ tột cùng, bởi vì vốn dĩ tay cô đã sưng tấy lên, bây giờ chỉ cần cử động một chút, dù chỉ là rất nhẹ thì cũng vô cùng đau đớn. Lục Tấn Uyên nhìn thấy dáng vẻ cố gắng chịu đựng mọi đau đớn của Ôn Ninh mà trong lòng anh cũng cảm thấy xót xa, nhưng mà sự thương xót này đã bị anh xóa đi rất nhanh, anh không nên quá thương xót cô bởi vì cô không xứng đáng. Chỉ là khi nhìn thấy trên đầu Ôn Ninh đã mồ hôi đầm đìa, bác sĩ còn chưa chữa xong, người đàn ông đã bước tới, vội vã hỏi “Sao vẫn chưa đỡ?” Anh không nhớ rằng anh đã ra tay tàn nhẫn như vậy. “Anh Lục, bây giờ cô Ôn đang mang thai, vốn dĩ đã rất dễ bị sưng tấy, bây giờ chỗ bị thương lại sưng to như vậy, chỉ có thể từ từ hồi phục mà thôi, hết cách rồi!” Bác sĩ lau mồ hôi, nhìn thấy khuôn mặt u ám của Lục Tấn Uyên bèn thận trọng nói. Ôn Ninh yếu ớt nói “Không cần quan tâm nhiều như vậy đâu, tiếp tục đi.” Nói xong, Ôn Ninh thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên nhìn Lục Tấn Uyên một cái, tay của cô đã bị anh làm cho thành như vậy, bây giờ còn giả vờ bày đặt dáng vẻ quan tâm cho ai xem chứ? Vừa rồi Lục Tấn Uyên còn có chút cảm giác áy náy, nhưng bây giờ anh đã bị vẻ mặt lạnh lùng đó của cô làm cho sụt giảm đi một nửa. Cho dù anh muốn hỏi han quan tâm một câu thì người ta cũng không thèm, vậy thì anh còn bước lên làm gì cơ chứ? “Không nghe thấy sao? Cô ta không đau, nhanh tay một chút đi.” Thấy bác sĩ cứ chần chà chần chừ mãi không chịu bắt tay vào việc, Lục Tấn Uyên sốt ruột thúc giục, trong lòng Ôn Ninh thầm cười nhạo một tiếng, người cô cũng đâu phải làm bằng thép chứ, sao có thể không đau được, chỉ là ai đó không quan tâm mà thôi. Nếu như Mộ Yên Nhiên cảm thấy hơi khó chịu một chút, thì chắc chắn anh sẽ bước tới hỏi han ân cần, đàn ông chính là như vậy, nếu như trong lòng đã có bạn thì bạn chỉ bị thương một chút thôi cũng rất quan trọng, nếu như không để bạn vào trong tầm mắt thì e rằng cho dù cô có chết ra đấy thì cũng không thấy. Lục Tấn Uyên chợp mắt lấy một cái. Bác sĩ cũng không dám chậm trễ nữa, ông ấy cũng không hiểu rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra với hai người này, chỉ có thể tiếp tục động tác của mình mà thôi, Ôn Ninh đau đến mức tê dại, không biết là bao nhiêu lâu sau thì bác sĩ mới dừng lại, “Được rồi, tôi sẽ bôi cho cô một ít thuốc bôi ngoài da, cô hãy bôi thuốc đúng giờ, còn nữa, hàng ngày nhớ là phải chườm đá, bởi vì hiện giờ cô đang mang thai, đang trong thời kì đặc biệt nên sẽ không uống thuốc nữa.” Sau khi nghe lời dặn dò của bác sĩ xong, Ôn Ninh liền gật đầu, yếu ớt nói một tiếng cảm ơn, sau đó cô liền nằm lên giường rồi nhắm mắt lại. Ngày hôm nay cô thật sự rất mệt mỏi, hơn nữa, hiện giờ cô không muốn nhìn thấy Lục Tấn Uyên, cho nên cô quyết định nhắm mắt lại, mặc dù không ngủ được, nhưng tốt xấu gì thì cũng có thể giảm được cảm giác khó chịu trong lòng. Lục Tấn Uyên nhìn thấy cô rõ ràng là muốn né tránh động tác của anh nên trong lòng không được vui, anh bước lại vài bước, nắm lấy cằm của cô, ép Ôn Ninh phải xoay người lại, “Sao thế, không muốn nhìn thấy tôi như vậy sao?” “Nhìn thấy anh thì lẽ nào sẽ có chuyện gì tốt sao? Hay là còn muốn tôi không cẩn thận đắc tội với anh Lục đây để rồi lại bị bẻ gãy nốt một bàn tay nữa?” Ôn Ninh phải chịu đau, cô liếc nhìn Lục Tấn Uyên đang đứng ở đầu giường, đôi mắt không có chút cảm xúc, cũng không có chút dao động nào. Ánh mắt của cô khiến cho Lục Tấn Uyên rất tức giận, nhưng anh lại không nắm được thóp gì của cô, cảm giác đó giống như việc đè nén một ngọn lửa trong lòng, mặc dù không mãnh liệt, nhưng cũng khiến cho người khác phải chịu cảm giác bị giày vò. Lục Tấn Uyên cũng cảm thấy phiền muộn trong lòng, anh cũng không muốn quấy rầy cô nữa nên anh liền buông tay ra rồi bước ra ngoài. Anh cảm thấy nếu như anh cứ tiếp tục đối đầu gay gắt với Ôn Ninh như vậy thì chắc chắn anh sẽ tức điên lên đến mức phát bệnh mất. Nghĩ vậy rồi anh liền bước ra ngoài hút một điếu thuốc, nhìn thấy từng lớp khói từ từ tản ra, ánh mắt của Lục Tấn Uyên hơi tối lại, như đang có suy tư nào đó. Theo ý của Diệp Uyển Tĩnh thì bà đương nhiên phải dạy dỗ cho Ôn Ninh một bài học, sau đó đuổi cô đi khỏi Hà Nội, bà phải khiến cho cô và Hạ An Bình vĩnh viễn không thể trở lại đây được nữa thì mới được, nhưng tới cuối cùng thì anh vẫn không thể chấp nhận việc hai người họ cùng nhau cao chạy xa bay. Cho dù là Ôn Ninh có phản bội anh, hay là từ đầu tới cuối cô vẫn luôn gài bẫy anh, nhưng anh vẫn không có cách nào có thể tưởng tượng ra những ngày tháng cô rời xa anh sẽ thế nào. Hút xong một điếu thuốc, Lục Tấn Uyên vẫn đứng bên ngoài cửa sổ một lúc nữa để cho mùi khói thuốc trên người anh bay đi hết rồi mới trở lại căn phòng mà Ôn Ninh đang nằm, dường như cô thật sự rất mệt mỏi, hai mắt nhắm nghiền lại, đôi lông mày hơi chau lại, nhìn cô ngủ cũng không được ngon giấc, đôi tay khẽ đưa lên, như thể cô sợ va vào thứ gì đó thì sẽ lại rất đau. Lục Tấn Uyên nhìn cô một lát rồi đi tới nhà bếp, lấy một chai nước đá ra sau đó tìm một chiếc khăn bông quấn chặt lại rồi bước vào trong phòng “Ôn Ninh, đứng dậy, chườm tay một lát đi.” Ôn Ninh mơ màng nghe thấy có tiếng nói nào đó, thực ra vốn dĩ cô cũng không ngủ được, cô bị cơn đau này hành hạ thì sao có thể ngủ được đây, nhưng mà cô vốn không thèm để tâm đến Lục Tấn Uyên, cho nên cô mới quyết định giả vờ ngủ. Lục Tấn Uyên thấy cô không chịu dậy nên cũng chả thèm quan tâm nhiều như vậy nữa, anh đứng ở phía sau nâng cánh tay của Ôn Ninh lên rồi kê chiếc khăn đã được bọc một chai nước đá xuống dưới cánh tay của cô. Động tác của người đàn ông cũng không được xem là nhẹ nhàng cho lắm, nhưng chung quy lại thì cũng đỡ hơn khi nãy rất nhiều. Ôn Ninh cảm giác được sự mát lạnh từ cánh tay cô truyền tới, cảm giác man mát khiến cho chỗ bị sưng tấy của cô được dễ chịu hơn, vết đau cũng đỡ hơn rất nhiều. Lông mày cũng tự động giãn ra một chút, Lục Tấn Uyên lập tức chú ý tới điều này, “Ôn Ninh, cô đang giả vờ ngủ.” Sau khi Ôn Ninh bị phát hiện, lúc này cô mới từ từ mở mắt ra “Tôi vừa mới dậy, không được sao?” Lục Tấn Uyên cũng chẳng buồn tranh chấp với cô, anh ném thuốc mà bác sĩ đã kê lên giường, “Đây là thuốc của cô, nhớ bôi đúng giờ.” Ôn Ninh chỉ nhìn mà không nói gì, nếu như là trước đây thì mỗi lần Lục Tấn Uyên mua thuốc cho cô, trong lòng cô đều sẽ cảm thấy ấm áp, nhưng hiện giờ… Cô đột nhiên phát hiện ra rằng cô hoàn toàn không hiểu người đàn ông này, sự ấm áp của anh đối với cô mà nói thì giống như trăng trong nước vậy, không thể phân biệt được đâu là giả, đâu là thật. “Biết rồi.” Ôn Ninh lạnh nhạt trả lời rồi lại nhắm mắt ra, dáng vẻ của cô là hoàn toàn không muốn nói chuyện với Lục Tấn Uyên. Thấy cô như vậy, Lục Tấn Uyên không những không thể tức giận, mà còn không thể làm gì cô, chỉ có thể ngượng ngập đứng dậy, “Tôi đi trước đây, cô hãy ngoan ngoãn ở lại đây, đừng có mà chạy đi lung tung.” Lúc này Ôn Ninh mới mở mắt ra, “Lục Tấn Uyên, anh đưa tôi tới đây rốt cuộc là có ý gi?” Suy đi tính lại thì cô thấy Lục Tấn Uyên đã khẳng định chắc chắn đứa bé trong bụng cô là của Hạ An Bình, nhưng anh không những không đuổi cô đi để cô vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa mà còn nhốt cô ở một giới bên ngoài, có gì thú vị sao? Cho dù anh cảm thấy bản thân anh bị cắm sừng, cũng không cần phải báo thù một cách vô vị như vậy chứ? Người bình thường chẳng phải đuổi cô tránh xa một chút sao? “Thú vị chứ, nhìn thấy hai người không thể cao chạy xa bay, trong lòng tôi rất vui, không được sao?” Lục Tấn Uyên thấy Ôn Ninh vẫn chưa chịu buông bỏ ý định rời đi liền lạnh lùng nói. Ôn Ninh hoàn toàn cạn lời với anh, người đàn ông này, không biết anh ta làm chuyện hại người hại mình có cảm thấy phiền phức hay không.
cô vợ bác sĩ của tổng tài lạnh lùng