công chúa uy quyền

Công ty Môi trường Thăng Long là đơn vị tư vấn dịch vụ môi trường , thủ tục môi trường uy tín tốt nhất hiện nay. Bản quyền thuộc Công ty TNHH môi trường và phát triển Thăng Long. company. MENU. Giới thiệu; Tư vấn TTHC môi trường. Đánh giá tác động môi trường; Kế SẢN PHẨM. Bàn học sinh nhựa đài loan in 3D. Kích Thước : Ngang 1m cao 1m73 sâu 45. Màu sắc ; hồng , xanh. Ghế mua kèm bàn giá 180k. Quý khách chọn màu hồng hoặc xanh hình in sẽ theo tên gọi file in sẽ khác nhau như các mẫu bên dưới. Ngồi ở ghế sau trong buồng lái tiêm kích F-16, Công chúa Alexandra quan sát 1 phi công điều khiển nó cất cánh từ căn cứ. Cô sau đó được trao quyền điều khiển tiêm kích trong một thời gian ngắn khi chiến đấu cơ này bay qua không phận phía Bắc Na Uy. Vì thế, Người không hổ thẹn gọi họ là anh em mà rằng: "Tôi sẽ cao rao danh Chúa cho anh em tôi; tôi sẽ ngợi khen Người giữa cộng đoàn". Đó là lời Chúa. ĐÁP CA: Tv 8, 2a và 5. 6-7. 8-9. Đáp: Chúa ban cho Con Chúa quyền hành trên công cuộc tay Ngài sáng tạo (c. 7). Đại biểu chính quyền, chư tôn đức Tăng Ni và Phật tử tham dự buổi lễ Phát biểu tại buổi lễ, ông Lê Thanh Tâm, Chủ tịch Ủy ban MTTQVN xã Hải Quy đã chúc mừng Sư cô tân trụ trì. Ông cũng ghi nhận và đánh giá cao những việc làm thiết thực của Sư cô cùng bà con Phật tử trong thời gian qua đã góp phần phát triển kinh tế, an sinh xã hội tại địa phương. Lời Chúa vang dội rất xa, đi tới tai họ, và trở thành nguồn hy vọng cho những người sống hẻo lánh trên các miền rừng núi, thiếu thốn mọi sự và không có tương lai."Để kết luận, trong tư các là người Công Giáo Việt Nam, con muốn lập lại xác tín rằng trong các cơn Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Con cái là một phần của cuộc đời cha mẹ nên đứng trước cái chết đang cận kề của con mình, các bậc cha mẹ luôn lo lắng, tìm mọi phương thế để chữa trị dù có phải tán gia bại sản hay mất đi danh dự, địa vị và ngay cả tính mạng của mình. Vì vậy. chẳng có gì ngạc nhiên khi thấy cảnh người cha người mẹ ngược xuôi tìm thầy chạy thuốc cho con cái mình. Việc viên sĩ quan cận vệ nhà vua lặn lội đường xa đến gặp và xin Chúa Giêsu chữa bệnh cho con ông mà trình thuật Tin Mừng Ga 4,43-54 kể lại cũng không có gì ngoại lệ. Điểm đáng chú ý ở đây là cách chữa bệnh kỳ lạ của Chúa Giêsu và niềm tin rất đơn sơ nhưng mãnh liệt, khiêm tốn và kiên trì của người vậy, viên sĩ quan đã bám lấy Đức Giêsu như chiếc phao cuối cùng để xin Ngài “xuống chữa cho con ông sắp chết”. Ông đã không thối chí nhụt lòng nhưng kiên trì nhẫn nại cả khi đã bị từ chối bởi lời trách nặng nề của Chúa Giêsu "Nếu không thấy dấu lạ điềm thiêng, các ông sẽ chẳng tin đâu !" Ông nhìn nhận sự bất lực của mình và tiếp tục nài van Chúa Giêsu “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!” Đáp lại lòng thành khẩn của ông, Chúa Giêsu bảo “Ông cứ về đi, con ông sống”. Ông tin vào lời Chúa Giêsu nói với mình, và ra về. Lòng tin tưởng tuyệt đối vào Lời Chúa Giêsu của viên sĩ quan đã làm cho viên thuốc Lời Chúa phát sinh công dụng. Lòng tin ấy không chỉ mang lại sự sống cho con trai ông mà còn đưa cả gia đình ông đến với niềm tin vào Đức Kitô “Người cha nhận ra là vào đúng giờ đó, Đức Giêsu đã nói với mình Con ông sống nên ông và cả nhà đều tin”. Sự hiện diện của Chúa Giêsu và Lời của Ngài luôn mang lại cho những người gặp gỡ và tin tưởng nơi Ngài một sức sống mới, một sự an ủi và chữa lành. Trong suốt cuộc đời công khai, biết bao lần Chúa Giêsu đã dùng Lời quyền năng của mình để xua trừ mà quỉ, chữa lành bệnh tật thể xác và tâm hồn cho con người. Hôm nay, sức mạnh và uy quyền của Lời Chúa vẫn còn nguyên giá trị cho những ai có lòng tin chân thành, mãnh liệt trong thái độ khiêm tốn nhìn nhận sự bất lực của mình để hoàn toàn tín thác cho Thiên Chúa như viên sĩ quan dịch Corona như một lời cảnh báo con người hôm nay nhìn ra sự bất lực của mình để khiêm tốn suy phục quyền uy và lòng thương xót của Thiên Chúa. Nếu người ta đã huênh hoan tự mãn về quyền lực của con người, của khoa học kỹ thuật thì đã đến lúc phải nhìn nhận những giới hạn của mình để sống theo đường lối Chúa, tin tưởng phó thác cho thánh ý quan phòng đầy yêu thương của Chúa, Lời của Chúa luôn sống động và sáng tạo. Chúa không ngừng biến đổi, chữa lành và an ủi những ai chạy đến với Chúa trong thái độ khiêm nhường, tín thác. Xin Chúa trợ giúp đức tin yếu kém của chúng con trong những lúc nghi nan để chúng con cảm nghiệm được sự hiện diện và uy quyền của Chúa trong cuộc đời chúng con. Xin cho chúng con luôn xác tín rằng thánh ý Chúa luôn là hoàn hảo cho mỗi người chúng con và cho cả thế giới này. Amen. Tác giả Nt. Hoan Vũ Khi nói về quyền giáo huấn của Giáo hội, Công Đồng Vaticanô II quả quyết rằng “Nhiệm vụ chú giải chính thức Lời Chúa đã được viết ra hay lưu tryền, chỉ được ủy thác cho Quyền Giáo huấn sống động của Giáo hội và Giáo hội thi hành Quyền đó nhân danh Chúa Giêsu Kitô.”[1] Quyền Giáo huấn giảng dạy được trao cho những đấng kế vị các thánh Tông đồ. Nói cách khác, hàng Giám mục hiệp nhất với Đức Giáo hoàng hợp thành Huấn quyền của Giáo hội, như một toàn thể. Huấn quyền đạt tới cấp độ cao nhất nơi Đức Giáo hoàng. Ngài được hưởng quyền này như đặc ân cá nhân gắn liền vào chức vụ tối cao của ngài. Hàng Giám mục cũng thực sự nắm quyền giảng dạy đó, nhưng cần hiệp nhất với Đức Giáo hoàng. Dưới đây, xin được đề cập sơ qua ý niệm Huấn quyền Magisterium theo dòng thời gian và các hình thức thực hành Huấn quyền trong Giáo hội hiện nay. 1. Ý niệm và một thoáng nhìn lịch sử[2] Ý niệm Huấn quyền Magisterium xét về nghĩa đen có nghĩa là thẩm quyền thầy dạy. Ngày nay nói đến Magisterium thì ta hiểu rằng đó là quyền giáo huấn, thẩm quyền giảng dạy của những người kế vị các thánh Tông đồ. Thời Giáo hội sơ khai, ý niệm “huấn quyền” dường như chẳng bao giờ được đề cập. Nhưng nói vậy không có nghĩa là huấn quyền không được thi hành. Trái lại, thẩm quyền ấy được thực thi một cách rất nhuần nhuyễn và tự nhiên. Cụ thể, những người kế vị các Tông đồ luôn là người trụ cột trong cộng đoàn để hướng dẫn cộng đoàn trước những thách đố về đức tin và đời sống luân lý. Ý niệm “quyền giáo huấn” sang đến thời Trung Cổ không chỉ được áp dụng cho những người kế vị các thánh Tông đồ các giám mục mà còn được áp dụng cho các thần học gia. Vì vậy, thánh Tôma Aquinô thường nói đến magisterium cathedrae pastoralis để ám chỉ thẩm quyền giáo huấn mục vụ của các giám mục và magisterium cathedrae magistralis để ảm chỉ thẩm quyền giảng dạy của các nhà thần học. Từ cuối thế kỷ XIX cho đến nay, Magisterium không còn được áp dụng cho các thần học gia nữa mà chỉ áp dụng cho các giám mục. Công Đồng Vaticanô II minh định vai trò Huấn quyền và khai triển các khía cạnh khác nhau của Huấn quyền Giáo hội một cách đích xác hơn. Dưới đây, ta sẽ tìm hiểu những điều liên quan đến Huấn quyền được Công Đồng Vaticanô II khai triển và làm sáng tỏ. 2. Các hình thức thực hành Huấn quyền trong Giáo hội Giáo hội như một toàn thể, với ơn trợ giúp của Thánh Thần, không bao giờ lầm lạc trong việc tìm kiếm hiểu biết và giải thích các chân lý đức tin và mạc khải. Đặc biệt, Giáo hội được ủy thác gìn giữ và làm sáng tỏ kho tàng Mạc khải cho nhân loại qua mọi thời đại, nên ơn không sai lầm vô ngộ được ban cho Giáo hội. Nhìn chung, có hai hình thức thực hành quyền giáo huấn trong Giáo hội, đó là giáo huấn thông thường, giáo huấn ngoại thường. a. Giáo huấn thông thường Giáo huấn thông thường là giáo huấn do Đức Giáo hoàng, các Giám mục trong tư cách cá nhân hay trong tư cách hội đồng thi hành nhiều thể thức khác nhau quyền giáo huấn của mình. Giáo huấn thông thường dưới hình thức này không được coi là vô ngộ. Quyền giáo huần thường xuyên của một giám mục tại giáo hội địa phương được Công Đồng Vaticanaô II làm sáng tỏ “Giám mục là những người rao truyền đức tin, đem nhiều môn đệ mới về với Chúa Kitô, Giám mục là những tiến sĩ đích thực, nghĩa là có uy quyền của Chúa Kitô, giảng dạy cho những kẻ được trao phó cho các ngài, một đức tin phải được xác tín và phải được áp dụng vào các phong tục, và làm sáng tỏ đức tin đó bởi ánh sáng của Chúa Thánh Thần. Các ngài rút ra những cái mới cái cũ trong kho tàng Mạc Khải x. Mt 13,52 để làm cho đức tin trổ sinh hoa trái, và luôn tỉnh thức loại bỏ mọi lầm lạc đang đe dọa đàn chiên mình x. 2 Tm 4,1- 4.”[3] Các hình thức giáo huấn thông thường mà Giám mục giáo phận thi hành đó là huấn thị, thư chung, việc duyệt xét các Sách Giáo lý, hướng dẫn sinh hoạt tôn giáo của các tín hữu. Các Giám mục của các giáo hội địa phương quy tụ với nhau dưới hình thức Thượng hội đồng hay Hội đồng Giám mục cũng có thể thi hành quyền giáo huấn thông thường cho các giáo hội địa phương. Cụ thể, Công Đồng Vaticanô II, qua Hiến chế về Phụng vụ thánh, đã xác định quyền của các Hội đồng Giám mục trong các vấn đề liên quan đến phụng vụ của cả một vùng, một khu vực, hay một đất nước.[4] Với Hiến chế tín lý về Giáo hội, Công Đồng cũng xác định ý nghĩa và vai trò của “các Hội đồng Giám mục có thể góp phần phong phú bằng nhiều thể cách để cụ thể hóa tinh thần cộng đoàn.”[5] Dĩ nhiên, các quyết định được đưa ra bởi một Hội đồng Giám mục thì phải hội đủ sự đồng thuận của 2/3 Giám mục trong hội đồng và phải được Tòa Thánh thông qua.[6] Với Đức Giáo hoàng, khi ngài không ngồi trên Ngài tòa thánh Phêrô, thì giáo huấn của ngài cũng được gọi là giáo huấn thông thường. Trước kia, quyền giáo huấn thông thường của Đức Giáo hoàng được thực thi khi ngài chính thức trả lời các câu hỏi được đặt ra bởi các nhóm thần học về những vấn đề liên quan đến tín lý. Kể từ thế kỷ XIX hình thức giáo huấn thông thường của Đức Giáo hoàng được thể hiện qua các thông điệp, các tông huấn, các tông thư, tự sắc và các huấn dụ hay các huấn từ. b. Giáo huấn ngoại thường Đây là hình thức giáo huấn long trọng Solemni Judicio gồm hai trường hợp + Quyết định của công đồng chung Ngay từ thuở sơ khai, Giáo hội đã nhận ra rằng chính Thánh Thần hoạt động trong lòng Giáo hội và ơn hiểu biết chân lý được ban cho các giám mục để các ngài có khả năng rao giảng cách trung thành đức tin tông truyền. Vào cuối thiên niên kỷ thứ nhất, Giáo hội xác tín rằng khi tất cả các giám mục được triệu tập cho một công đồng chung để công bố giáo huấn chính thức của Giáo hội về vấn đề đức tin và luân lý, thì giáo huấn ấy không hề sai lầm và buộc toàn thể Giáo hội phải tuân giữ. + Quyết định được công bố Ex Cathedra từ Ngai Toà “Thánh Phêrô” do Đức Giáo Hoàng Roma Ngay từ thế kỷ II, có một lối thực hành quen thuộc trong toàn Giáo hội, đó là Giáo hội Rôma được xem như giáo hội mẹ với vai trò đặc biệt nối kết và hiệp thông các giáo hội khác. Trải qua các thế kỷ, Giám mục Rôma có thẩm quyền đặc biệt trong những phán quyết cho toàn Giáo hội. Chẳng hạn, khi có những tranh luận về ngày lễ Phục Sinh hay vấn đề có cần phải rửa tội lại cho những người đã chối đạo hay không, thì tất cả các giáo hội địa phương đều hướng về giáo hội Rôma và coi tiếng nói của vị Giám mục Rôma như là tiếng nói chung cục và đáng tin cậy nhất với Tin mừng. Đến Công Đồng Vaticanô I, Giáo hội chính thức và long trọng công bố ơn vô ngộ của Đức Giáo hoàng Rôma khi ngài ở trên ngai tòa thánh Phêrô mà phát quyết các vấn đề liên quan đến đức tin và phong hóa. Công Đồng Vaticanô II tái xác định ơn vô ngộ này. * Lưu ý về đặc ân vô ngộ + Đây là đặc ân không thể sai lầm trong việc giảng dạy những gì thuộc đức tin và luân lý. Đặc ân này gắn liền với Quyền giáo huấn của cả Giáo Hội toàn thể Giáo Hội chủ huấn được hưởng đặc ân bất khả ngộ này – Hàng Giám mục kết hiệp với Đức Giáo Hoàng Roma. + Mỗi Giám mục riêng lẻ không được hưởng đặc ân này. Hàng Giám mục như một toàn thể thì được các Công Đồng – nhưng phải thông hiệp với vị thủ lãnh tối cao của Giáo Hội là Đức Giáo hoàng. + Còn Đức Giáo hoàng Giám mục Rôma được hưởng đặc ân này như đặc ân cá nhân, gắn liền với chức vụ tối cao của ngài, khi ngài công bố long trọng và chính thức một quyết định liên quan đến đức tin và luân lý phong hoá. + Tính Bất khả ngộ của huấn quyền nơi Giáo hội được gọi là tính bất khả ngộ chủ động infallibilitas activa docendi. Ngoài ra còn có tính bất khả ngộ thụ động infallibilitas passiva– thụ huấn nơi toàn thể các tín hữu Giáo hội như một toàn thể, không bao giờ sai lầm. Tính bất khả ngộ thụ động là hiệu qủa của tính bất khả ngộ chủ động. + Về chi tiết các tín điều bất khả ngộ, ta có thể ghi nhận – Công ĐồngVaticanô I 1869-1870 đã công bố tín điều này, nhưng đặc biệt nhấn mạnh đến vai trò lãnh đạo Giáo hội của Đức Giáo hoàng “Khi dạy từ toà Ex Cathedra, nghĩa là khi thể hiện với nhiệm vụ Chủ chăn và Thầy dạy tiến sĩ của toàn thể Kitô hữu, do quyền Tông đồ tối cao, về giáo lý đức tin hoặc luân lý được ấn định cho toàn thể Giáo hội, nhờ sự trợ giúp của Thiên Chúa đã được hứa ban cho Thánh Phêrô, thì không thể sai lầm.”[7] – Công Đồng Vaticanô II cũng nhắc lại tín điều này và còn nhấn mạnh đến vai trò lãnh đạo của Giám mục đoàn Hàng Giám mục hiệp thông với Đức Giáo hoàng “Tuy mỗi Giám mục riêng rẽ không có đặc quyền bất khả ngộ. Nhưng dù tản mác khắp thế giới, nếu thông hiệp với nhau và với Đấng kế vị thánh Phêrô, các ngài cùng đồng ý dạy cách chính thức những điều thuộc đức tin và phong hoá là tuyệt đối buộc phải giữ, thì lúc đó các ngài công bố cách bất khả ngộ giáo thuyết của Chúa Kitô.”[8] Ơn Bất khả ngộ của chính Giáo hội cũng hiện hữu nơi Giám mục đoàn khi các ngài sử dụng quyền giáo huấn tối thượng này cùng với Đấng kế vị thánh Phêrô.[9] Kết luận Một vài dòng tìm hiểu sơ lược về Huấn quyền Giáo hội kể trên như là một sự gợi nhắc đến tầm quan trọng của những giáo huấn do các đấng kế vị các thánh Tông đồ ban bố qua đó cũng gợi nhắc và phân biệt đâu là những giáo huấn của Giáo hội mà các tín hữu bắt buộc tuân thủ triệt để trong đời sống đức tin của mình. Linh mục Antôn Nguyễn văn Dũng, Chú thích [1] DV, 10. [2] Yves Congar, “A Semantic History of the Term Magistarium’” in Readings in Moral Theology No. 3 The Magisterium and Morality, ed. Charles Curran & Rechard McCormick New York Paulist, 1982, 297 – 313. [3] LG, 25. [4] SC, 22, 36, & 39. [5] LG, 23. [6] CD, 38 [7] DS, 1839 [8] LG, 25. [9] LG, 25. Chúa Giêsu Giảng Dạy Với Uy Quyền Chúa Nhật IV Thường Niên B vo ha Thánh Kinh cho biết Chính Thiên Chúa đã chọn Ông Abraham chừng 2000 năm trước Công Nguyên, làm tổ phụ dân Irael để dọn đường cho Đấng Cứu Thế đến trong dân tộc nầy. Trong tầm chừng 500 – 700 năm đầu, chính Thiên Chúa trực tiếp điều hành và lãnh đạo dân của Ngài cho tới khi Mô sê xuất hiện. Ông được coi là tổ phụ thứ hai sau Abraham, vì Ông đưa dẩn dân từ cảnh tang tóc nô lệ Ai Cập về miền sinh địa Đất Hứa. Ông là Ngôn Sứ đầu tiên thông truyền mệnh lệnh của Chúa cho dân. Chức vụ nầy, ngày nay tương tự như Phát Ngôn Viên của chính phủ. Hai Chúa Nhật trước, Phụng Vụ lời Chúa tường thuật việc Chúa Giêsu chọn bốn môn đệ đầu tiên cho cuộc đời công khai trực tiếp rao giảng Tin Mừng. Chúa Nhật IV thường niên nầy, Lời Chúa hướng đẩn dân Chúa hôm nay hướng về vị tiên tri cao cả sau cùng kể từ Môsê. Ngài sẽ truyền cho dân những gì mà trong khoãng 1500 -1200 năm trước, Môsê đã nói với dân trên chặng đường 40 năm lang thang trong sa mạc. Khi đến, Ngài sẽ tóm gọn Cựu Ước và nâng lên tầm cao tinh thần qua lời giảng dạy như Đấng có uy quyền. Xin đọc nguyên văn Lời Chúa bên dưới, cùng xin giúp chúng con thấu hiểu Ngài nhiều hơn. BÀI ĐỌC I Đnl 18, 15-20 “Ta sẽ gầy dựng một tiên tri và Ta sẽ đặt lời Ta vào miệng người”. Bài trích sách Đệ Nhị Luật. Môsê nói với dân chúng rằng “Chúa là Thiên Chúa các ngươi, sẽ gầy dựng giữa các ngươi và giữa những anh em các ngươi, một tiên tri như ta các ngươi sẽ nghe lời người, như các nguơi đã xin cùng Chúa là Thiên Chúa các ngươi ở Horeb khi có cuộc đại hội, và các ngươi nói rằng Tôi không muốn nghe tiếng Chúa là Thiên Chúa tôi nữa, tôi không muốn thấy ngọn lửa vĩ đại này nữa, kẻo tôi phải chết. Và Chúa phán cùng tôi sự họ đã nói, là tốt. Ta sẽ gầy dựng giữa anh em của họ một tiên tri như ngươi; Ta sẽ đặt vào miệng người những lời của Ta, người sẽ nói cho họ biết tất cả những điều Ta sẽ truyền cho người. Và nếu kẻ nào không nghe lời của Ta mà người sẽ nói nhân danh Ta, chính Ta sẽ xét xử nó. Nhưng tiên tri nào tự phụ, nhân danh Ta mà nói lời Ta không truyền phải nói, hoặc nhân danh các thần khác mà nói, thì sẽ chết”. BÀI ĐỌC II 1 Cr 7, 32-35 “Người nữ đồng trinh lo lắng việc Chúa, để nên thánh”. Bài trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô. Anh em thân mến, tôi ước mong anh em khỏi phải lo lắng. Người không có vợ thì lo lắng việc Chúa, và tìm cách làm đẹp lòng Chúa. Nhưng người đã có vợ thì lo lắng việc đời này, và tìm cách làm đẹp lòng vợ mình, và họ bị chia xẻ. Cũng thế, người phụ nữ không có chồng và đồng trinh thì lo lắng việc Chúa, để nên thánh phần xác và phần hồn. Còn người phụ nữ đã có chồng thì lo lắng việc đời này, và tìm cách làm đẹp lòng chồng mình. Tôi nói thế vì ích lợi cho anh em, chứ không phải để gài bẫy anh em đâu, nhưng là để hướng dẫn anh em đến đời sống đoan chính và hoàn toàn khắng khít với Chúa. PHÚC ÂM Mc 1, 21-28 “Ngài giảng dạy người ta như Đấng có uy quyền”. Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô. Đến thành Capharnaum ngày nghỉ lễ, Chúa Giêsu vào giảng dạy trong hội đường. Người ta kinh ngạc về giáo lý của Người, vì Người giảng dạy người ta như Đấng có uy quyền, chứ không như các luật sĩ. Đang lúc đó, trong hội đường có một người bị thần ô uế ám, nên thét lên rằng “Hỡi ông Giêsu Nadarét, có chuyện gì giữa chúng tôi và ông? Ông đến để tiêu diệt chúng tôi sao? Tôi biết ông là ai, là Đấng Thánh của Thiên Chúa”. Chúa Giêsu quát bảo nó rằng “Hãy im đi và ra khỏi người này!” Thần ô uế liền dằn vặt người ấy, thét một tiếng lớn, rồi xuất khỏi người ấy. Mọi người kinh ngạc hỏi nhau rằng “Cái gì vậy? Đấy là một giáo lý mới ư? Người dùng uy quyền mà truyền lệnh cho cả thần ô uế và chúng vâng lệnh Người”. Danh tiếng Người liền đồn ra khắp mọi nơi, và lan tràn khắp vùng lân cận xứ Galilêa. Vài hàng ghi chú và tâm tình. Bài đọc I, trích ra từ Sách Đệ Nhị Luật là cuốn cuối trong năm sách đầu của Thánh Kinh Cựu Ước. Năm sách đó còn có tên Việt Nam là Ngũ Thư. Sách Đệ Nhị Luật 34 chương, thì 30 chương đầu đúc kết những lời dạy hay diển từ có tính cách khuyến dụ, cảm hóa và chinh phục của chỉ một mình Môsê cho con cái Israel. Với giọng điệu thiết tha triều mến, lời của Môsê coi như bản di chúc dài về luật lệ trước khi qua đời khi chưa vào Đất Hứa. Cũng nên biết, Thánh Kinh không có sách “Đệ Nhất Luật” mà sao có sách “Đệ Nhị Luật”? Thưa đó là vì dịch từ tiếng Hy lạp của Thánh Kinh Do Thái là Bản Bảy Mươi, LXX. Bản nầy xuất hiện trong khoãng thế kỷ III – 50 TCN. Và Anh Ngữ ngày nay cũng dịch lại tên sách trên là “Deuteronomy” . Thêm nữa, tên sách gọi là Đệ Nhị Luật, chính là dựa vào chương 17 câu 18 “Khi lên ngôi vua trị vì, vua phải sao lại cho mình một bản thứ hai của luật nầy vào một cuốn sách, sao y bản các tư tế Lêvi truyền lại”. Nên có khi sách nầy cũng được gọi là “Thứ Luật” hay Thánh Kinh Hội dịch là “Phục Truyền Luật Lệ Ký”. Thật ra Đệ Nhị Luật là bản sao lại, bản diển giải của bộ luật đã có từ trước, mà không là bộ luật mới. Sau Ông Môsê, Chúa đã hứa và ãã gởi nhiều tiên tri tới để nói với dân nhân danh Chúa Gr. 17,9. Môsê là công cụ truyền thông.com ngày nay Lời Chúa cho Israel. Những dòng được trích dẩn trong bài đọc I bên trên, cho thấy Dân Do Thái trông chờ một tiên tri quan trọng như Môsê, sẽ xuất hiện. Nên khi Chúa Giêsu đến, dân chúng đặt câu hỏi liên hệ tới niền hi vọng được ghi ra trong bài đọc nầy. Đến thời các tông đồ, lời các ông rao giảng, luôn chứng minh Chúa Giêsu là Đấng đã được Sách Đệ Nhị Luật báo trước cho nhân loại Cv 322, 737. Câu 20 cuối của bài đọc I, Chúa răn đe – cho sợ mà đừng vi phạm – bằng hình phạt cái chết cho tiên tri giả. Câu nầy cho thấy thời Môsê xa xưa đã xuất hiện hạng người nầy. Thời nào cũng có ngôn sứ giả Ed. 34 không chỉ trong tư cách mà còn trong lời rao giảng không do Chúa truyền ban. Và chúa Giêsu cũng lên án hạng chăn chiên giả nầy Ga 10 5, 10. Tới bài Phúc Âm của Thánh Luca, Chúa Giêsu đi vào và giảng dạy trong hội đường ngày nghỉ lễ tại Capharnaum cùng làm phép lạ đầu tiên, đuổi thần ô uế ra khỏi một người. Việc nầy làm dân chúng sửng sốt. Ngược dòng Tân Ước chừng 30 năm, trong triều đại của Cêsar Augustô, đã có một biến cố sửng sốt âm như sóng ngầm, đã làm thay đổi thế giới và lịch sử nhân loại. Lý do vì trẻ Giêsu chào đời trong một tỉnh lẻ xa xôi bên Do Thái, đã biến đổ cả Đế Quốc La Mã thù nghịch đạo Chúa, trở thành nước của Chúa năm 313 SCN. Các thần minh của Roma phải lui bước cho một Thiên Chúa chân thật. Trẻ Giêsu ấy lại có một sức mạnh siêu phàm đảo lộn nhiều giá trị hiện có thời đó, và thiết lập ra hệ thống nhiều giá trị mới mẻ. Như Chúa Giêsu giải thích Thánh Kinh trong hội đường khiến cho nhiều người phải kinh ngạc, vì “Người giảng dạy người ta như Đấng có uy quyền chứ không như các luật sĩ” 22. Có uy quyền, vì Người dùng quyền của mình – vì là chính Chúa quyền năng – mà giảng dạy chứ không lệ thuộc vào thế giá của người khác. Quyền này được chứng tỏ khi trừ được quỉ dữ. Trong khi các luật sĩ chỉ đọc và giải thích kinh thánh, mà không dám thêm một ý tưởng mới. Họ bó buộc con người vào luật lệ cũ. Còn Chúa Giêsu đưa ra Giáo lý mới mẻ . Cái mới mẻ đó làm cho con người tin nhận Ngài là Đấng Cứu Thế và tự biến đổi con người của mình từ xấu ra tốt. Thêm cái mới mẻ nữa, từ Lời và phép lạ làm cho danh tiếng Người lan tràn khắp vùng lân cận Galilê trước rồi lan ra khắp nước Do Thái và cả thế giới nữa. “Lệnh truyền cho cả các thần ô uế và chúng phải vâng theo” 27. Chính ma quỉ phải phục tùng uy quyền của Chúa Giêsu, đã cho thấy thời cứu độ đã tới. Những ai tin cậy mến Chúa Kitô, thì cần học hỏi, suy niệm và sống Lời Chúa, để khám phá ra sự đổi mới của Lời Người, đồng thời nhận ra quyền năng của Chúa trên thế giới. Cha Gaston Courtois 1897-1970 cho biết “Khi khiêm tốn sống Lời Chúa trong môi trường của mình, ta âm thầm trở nên “muối men” cho cả và thiên hạ, vì “ánh sáng” của những ai sống Lời Chúa, tỏa ra xa hơn người ta tưởng rất nhiều“. Trở lại bài đọc II, Thánh Phalô khuyên nhủ tín hữu đang sống tại Côritô là một thành phố lớn hơn nửa triệu dân, thờ nhiều thần với lối sống xô bố phức tạp kể cả dâm ô và loạn luân. Trong tình cảnh đó, Thánh Phaolô đưa ra quan điểm rõ ràng về luân lý Kitô giáo cho người độc thân chuyên tâm hầu việc Chúa và cho hạng có gia đình. Mỗi bên đều có giá trị đưa đến đời sống đoan chính và khắng khít với Chúa. Ngài không có ý phân biệt giai cấp tu hành độc thân hoặc người đời lập gia đình. Không bên nào cao bên nào thấp. Vì chưng kẻ tu hành độc thân nào cũng từ Chúa, qua con đường gia đình với cha mẹ mà sinh ra. Mỗi bên đều có giá trị trước Chúa khi biết tận hiến để thi hành việc Chúa theo nghĩa toàn thể trong công trình sáng tạo và cứu chuộc của Người. Tóm lại rõ hơn, Thánh Phaolô đề cao sự thánh thiện nơi bản thân của mỗi người, trong mỗi ơn gọi với môi trường riêng. Đó là mỗi người tự thánh hiến cho Thiên Chúa cả hồn lẫn xác. Lời kinh Nguyện Ngày nay, quỉ dữ lan tràn và hoành hành khắp thế gian, chúng con rất cần Chúa cứu thoát khỏi quyền lực của ác thần. Xin Chúa cho Hội Thánh gồm mọi thành phần dân Chúa luôn giữ vững niềm tin và can đảm, thi hành sứ vụ Chúa đã tuyền ban. Dù quỉ dữ luôn tìm mọi cách lôi cuốn kẽ có quyền lực chống lại công lý, hòa bình, xin cho các nhà cầm quyền trên thế gian biết quan tâm đến công ích và hạnh phúc thật của mọi người. Xin cho chúng con biết chạy đến cầu cứu Chúa, để được giải thoát khỏi quỉ dữ của chán nản và thất vọng. Ác quỉ luôn cám dỗ con người ham mê vật chất, tiền bạc, danh vọng. Xin giúp họ đạo chúng con biết dùng của cải đời nầy chính đáng để phục vụ anh chị em trong Chúa. Amen.

công chúa uy quyền